Sao Băng Qua Trời
Chương 172: Cứu Kẻ Thù - 2
chậm rãi lê bước, nhằm hướng đỉnh núi mà leo. Mọi thường chạy lên chạy xuống ào ào, giờ nhích từng chút cũng cảm giác mỏi mệt, rụng rời tay chân.
Vào sân, th Diệp sư phụ ngồi đánh cờ một , Hạo Nhiên liền tiến lại, lễ phép cúi chào và chuyển lời của Lý Hạo Nam mừng thọ .
Tuy kh mở miệng nói rõ nhưng bằng con mắt tinh tường, Diệp sư phụ mau chóng nhận ra nam đệ tử đang chất chứa núi tâm sự phiền muộn sâu trong lòng.
- Hạo Nhiên, uẩn ức gì hãy cứ nói, ều đó sẽ giúp con vơi bớt sầu lo. – Diệp sư phụ đặt con cờ xuống, trầm giọng.
- Sư phụ, Tử Hân và Thiên Thuận gặp tai nạn giao th, họ đều bị thương nặng, chưa ai tỉnh hết. – cúi đầu, khẽ đáp.
Diệp sư phụ nghe mà xót xa thay. Cuộc hôn nhân chỉ tình yêu xuất phát từ một phía khiến trái tim kẻ trao bị bào mòn, héo hắt.
Hạo Nhiên chỉ kể vậy nhưng hiểu hai đã ngồi cùng trên một chiếc xe. Thiên Thuận là thâm tình, chung thủy với tình đầu, muốn quên Tử Hân thật sự khó.
- Hoa tàn, hoa nở, tỏ, mờ. Nếu là số phận, ắt khó tránh khỏi. Con hãy tập cách chấp nhận, đừng oán thán, buồn khổ làm chi.
Dứt lời, kh đặt thêm con cờ nào nữa. Tâm trạng Hạo Nhiên quá tệ, thành thử mất tập trung, đánh lung tung lục giác. Vậy nên, hẹn bao giờ khá hơn hẵng tiếp tục, ván cờ này tạm thời bỏ dở.
Tâm tình đang bất ổn đ.â.m ra Hạo Nhiên chưa về vội mà lần đến chân thác ngồi ngắm cảnh.
Thảm hoa Đỗ Quyên bây giờ chỉ còn mỗi màu x, ểm xuyết những màu vàng của lá trên cao rơi rụng, dẫu cố gắng quan sát kỹ cũng kh th đâu một đóa thắm tươi. Lãng mạn nhưng thê lương quá.
Ngay lúc này, dưới chân núi, Dương Mỹ Tr cứ tới lui, ngóng cổ lên cao vợi tr ngóng Hạo Nhiên.
Ban nãy, Lý Hạo Nam liên lạc với cô, bảo rằng đã nói với Hạo Nhiên dằn lòng bỏ quá cho cô và tiết lộ việc trên núi, kêu cô tr thủ chạy đến gặp trực tiếp, van xin thêm, tỏ ý hối lỗi để cảm th tha thứ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chờ hoài nóng ruột, Dương Mỹ Tr nấn ná dượm bước muốn leo nhưng nghĩ xuôi nghĩ ngược lại thôi. Vừa tính chui trở vào xe ngồi đợi thì bỗng chiếc ô tô chẳng biết từ đâu lao tới, đỗ ngay cạnh bên. Liền đó, năm, bảy tên đàn mặt mày hung dữ, đồng loạt nhảy xuống.
Vì sợ hãi mà Dương Mỹ Tr lập cập, mở cửa xe mãi chẳng ra. Nh như cắt, một tên lao tới, dùng tay bịt miệng cô và nhấc bổng lên núi. Những tên khác rồng rắn theo sau.
Dương Mỹ Tr bị chúng l băng keo bịt kín miệng, kh kêu la gì được. Cô cố vẫy vùng nhưng sức lực yếu ớt, nào tg nỗi gã trai cường tráng. Thế là, từng tên luân phiên chiếm đoạt cô.
Đau đớn, tủi nhục, xót xa, kinh hãi bủa vây khiến cô gần như ên loạn, nước mắt tuôn chảy hai hàng, bất lực mặc chúng chà đạp tấm thân ngọc ngà.
Cô gìn giữ suốt ngần năm, chỉ mong trao trọn về yêu, đến cuối cùng lại bị những kẻ xa lạ cưỡng bức.
Xong việc, từng tên thỏa mãn rời , bỏ mặc Dương Mỹ Tr nằm bất động trên nền lá lạnh.
Thời gian dần trôi, Hạo Nhiên đứng dậy, cất bước rời núi, tâm tình hiện tại đã nghĩ thoáng hơn, suy cho cùng, Tử Hân cũng hãy còn sống, tin rằng y học hiện đại sẽ giúp cô sớm ngày hồi phục, nhiệm vụ của là giữ vững tinh thần lẫn sức khỏe để chăm sóc và yêu thương cô.
Gần tới chân núi, rút ện thoại gọi Lưu Nhược Bân, bảo đón .
Từ xa, phát hiện trong bụi rậm lấp ló cái gì tr giống đôi chân con đang thò ra. Hạo Nhiên vội vàng chạy đến xem thử. Càng gần, càng chắc c đó là thật.
- Mỹ…Mỹ Tr.
Cảnh tượng đập vào mắt khiến Hạo Nhiên sửng sốt. Cô gái nằm sóng soài kia nào ai xa lạ, chính là cô bạn th mai trúc mã một thời. Toàn thân cô in hằn dấu vết của cuộc mây mưa thô bạo.
Khi th đàn yêu đứng sừng sững trước mặt, Dương Mỹ Tr bất giác nấc m hồi nhắm nghiền làn mi, bất tỉnh lần hai.
Hạo Nhiên lật đật tháo mảnh băng keo khỏi miệng Dương Mỹ Tr, vớ l chiếc áo khoác vương trên lùm cây bọc l cô, bế xuống núi.
chẳng hiểu cô đơn lẻ mò lên chốn hoang vắng làm chi để thành ra n nỗi. chăng cô còn gây thù chuốc oán với ai nữa chứ kh riêng mỗi . định tống cổ cô vô tù mà giờ cô biến thành cái bộ dạng này thì đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.