Sao Băng Qua Trời
Chương 175: Giáng Sinh Lặng Lẽ - 1
Đêm đ, tuyết rơi lả tả, những b tuyết buồn khẽ khàng bám trên ô cửa kính như ngắm , như chờ đợi con gái đang ngủ kia tỉnh giấc và chạy ra nô đùa cùng với chúng.
Nhẹ bu bức màn che, Hạo Nhiên chậm rãi quay lại, ngồi bên giường bệnh. M tháng ròng rã, Tử Hân vẫn nằm bất động, làn da trắng sứ hóa x xao, vàng vọt.
Lời hứa đòi c bằng cho cô, chẳng thể thực hiện khi mà chỉ nửa tháng ngắn ngủi, lúc Dương Mỹ Tr hãy còn ên loạn thì Dương Ân đã đưa vợ con sang nước ngoài, tài sản bán sạch rốt ráo, khiến trở tay đâu kịp.
- Tử Hân, hôm nay là giáng sinh, em biết kh? – cầm l bàn tay gầy hao nâng lên môi, hôn nhẹ.
Trên chiếc bàn là các hộp quà dành tặng cô. Nào áo ấm đủ màu, khăn tay, cả chiếc khăn len tự mày mò đan móc suốt mùa thu héo úa.
- Tử Hân, xin em hãy tỉnh lại. biết em ghét , biết em hận . sai , em hãy mở mắt , chỉ cần em khỏe mạnh, sẽ thôi quấn chân làm phiền em nữa. Vợ ơi.
gục xuống, nước mắt cũng cạn dần vì đã rơi lệ suốt bao đêm trường. Thời gian xung qu như ngưng đọng tái tê, ngọn đèn soi lối, ánh lửa sưởi ấm tim cứ mờ dần trong vô vọng.
Một tháng trước, Thiên Thuận đã tỉnh sau giấc ngủ dài, còn vợ , tuy nhẹ hơn đó lại kh thể nhấc mi, lẽ nào cô bu xuôi mọi thứ để th thản bản thân chăng.
Vì vuột mất mối tình khắc cốt ghi tâm với Thiên Thuận thành thử cô hết lưu luyến trần thế nhưng còn thì .
- Hạo Nhiên.
Nghe tiếng Tô Mộc Linh gọi, Hạo Nhiên vội đứng lên, khe khẽ gật đầu chào cô. Bao tháng ngày cùng nhau luân phiên c chăm sóc Tử Hân, đôi bên dần trở nên thân thiết.
Bản thân cũng muốn cô bác sĩ làm dâu nhà họ Triệu để sau này Tử Hân bầu bạn. Vừa là bạn thân, vừa là chị em bạn dâu sẽ càng kg khít hơn.
Chuyện giữa cô nàng và họ, đã nghe biết khi vô tình nhắc tên cô trong cuộc nói chuyện với Kelvin về tình trạng của vợ .
- Trà mới pha, hãy còn nóng, uống .
Cô trao bình giữa nhiệt cho Hạo Nhiên đến cạnh Tử Hân. Đôi bàn tay mảnh mai ve vuốt gương mặt th tú, cô hoa khôi trường phổ th năm xưa vẫn luôn đẹp, ngay cả khi ngủ.
- Tử Hân, ăn gian quá, ngủ đ như vậy bao lâu nhỉ? Lúc tỉnh giấc, già hơn nhiều đ, mau dậy để già bằng nhau chứ.
Tỉ tê xong, Tô Mộc Linh mỉm cười, nụ cười mếu máo kh còn rạng rỡ đúng với bản chất vốn .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Mộc Linh à, nghĩ chắc nên nhờ Thiên Thuận ghé thăm vợ . – Hạo Nhiên khẽ nói.
- Ý …
- . mong ta thầm thì ều gì đó vào tai Tử Hân, khiến ý chí sinh tồn của cô trỗi dậy.
Tô Mộc Linh thở dài, đàn khốn khổ cúi gầm mặt xuống sàn. Hẳn mất hết niềm tin và tuyệt vọng tột độ mới nghĩ tới cách này. Chỉ là, Thiên Thuận hiện tại hãy đang yếu, khó mà về gặp Tử Hân được.
Mím chặt môi hồi lâu, Hạo Nhiên chậm rãi đứng dậy, rời khỏi phòng, nhấn số gọi cho Hạ Tiểu Kỳ, nhờ cô chuyển lời đến Thiên Thuận.
Theo th tin biết, sau khi hay tin tình trạng của Tử Hân liền chẳng thiết ăn uống nữa. Chiếc phao cuối cùng cứu sống vợ nếu bị hỏng luôn thì làm đây.
- sẽ nói với , Hạo Nhiên à, hãy cố gắng tin tưởng nhé. – Giọng Hạ Tiểu Kỳ dịu dàng động viên.
- Cám ơn , vẫn cố đây. – đáp gọn.
Kết thúc cuộc gọi, Hạ Tiểu Kỳ khe khẽ thở dài, Thiên Thuận lẫn Tử Hân biết vì sự cố chấp trong tình yêu ngang trái đã hành hạ bao nhiêu con khổ sở hay chăng.
Rốt cuộc, họ yêu nhau nhiều thế nào vậy, dằn vặt, hành hạ, tổn thương, chì chiết để kh thể bu bỏ, cứ lấn cấn hoài mãi thôi.
Chiếc ện thoại trên tay nhẹ rung, Hạ Tiểu Kỳ đưa mắt , th số của mẹ , cô liền nhấn nghe.
M tháng qua, cô theo Thiên Thuận vật vờ ở bệnh viện, ngày làm, ngày lại chạy vào bởi Cảnh Lâm cũng xử lý c việc. Giao cho ều dưỡng hay thuê , cả hai đều chẳng yên tâm nên mới luân phiên nhau.
- Con đây mẹ. – Cô gạt nước mắt, cố tỏ vẻ bình thường.
- Giáng sinh mà kh về nhà con? – Giọng phụ nữ buồn buồn cất lên.
- Dạ, mẹ đợi con một lát.
- Ừ. Tr thủ nhé, năm sau chắc gì thời gian sum họp cùng nhau.
Dứt câu thì đầu máy bên kia liền cúp. Hạ Tiểu Kỳ ngửa mặt tr khoảng tối trên cao, ngắm những hạt mưa băng bay khắp kh trung. Giáng sinh năm nay, cô được ở cạnh cô yêu thương lần đầu cũng như lần cuối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.