Sao Băng Qua Trời
Chương 176: Giáng Sinh Lặng Lẽ - 2
Hiểu rõ chẳng bao giờ được trái tim nên Hạ Tiểu Kỳ quyết định sang nước ngoài tiếp tục học l bằng thạc sĩ. Những mong khoảng cách sẽ giúp bản thân xóa nhòa hoài niệm và dần quên , bởi nếu cứ lẩn quẩn trong nước X, cô mãi kh thể nào hết hy vọng.
Hít một hơi thật sâu l lại tinh thần, cô quay trở vô. Lúc này, Thiên Thuận vừa thức giấc. hốc hác, gầy gò, mắt cô cũng th đau.
- , em l cơm ăn thêm nhé, ban nãy, ăn chút xíu à. – Cô dịu giọng năn nỉ.
- Thôi, nuốt đâu trôi, em cứ về đón giáng sinh cùng gia đình , bắt hai bác chờ tội lắm. – mệt nhọc cất tiếng.
- Hạo Nhiên mới gọi em, bảo em chuyển lời, mong gắng ăn uống, nh hồi phục để gặp chị Tử Hân, truyền cho chị chút ý chí sống.
Nói đến đ, Hạ Tiểu Kỳ kh ngăn nổi cơn xúc động, nghẹn ngào cúi đầu, khóe mi đẫm ướt. Tự dưng xảy ra chuyện, giờ cảm xúc của cô hết phân biệt rạch ròi, cô thương Thiên Thuận, tội nghiệp Tử Hân lẫn xót xa thay Hạo Nhiên khi mà cô đâu thánh nữ.
Nghe Hạ Tiểu Kỳ bảo vậy, Thiên Thuận bỗng dưng tỉnh táo đầu óc, vội vàng nhờ cô l thức ăn giúp . Tử Hân vẫn đang trên bờ vực tử thần, còn tỉnh lại trước thì kh cố gắng kéo cô theo .
Tình cảm thắm thiết gần nửa đời dành cho nhau thật sự lớn, nếu như nắm l tay cô, hẳn sẽ xuất hiện kỳ tích.
Tr ăn uống dồn dập, Hạ Tiểu Kỳ chỉ biết cười ngoài miệng và khổ trong lòng. Cuối cùng, cô chọn biệt về nơi viễn xứ là đúng. c.h.ế.t vì Tử Hân, sống cũng vì cô .
Chờ Thiên Thuận dùng xong, Hạ Tiểu Kỳ giúp thu dọn mới chào tạm biệt. Hiện tại, cô chỉ cầu chúc luôn khỏe mạnh, vui vẻ chứ chẳng cơ cầu thêm ều gì. Cô muốn th dáng dấp của đàn hoàn mỹ trước đây.
- , cứ đà này, tới ngày em , sẽ đến sân bay tiễn em được đ. Chúc giáng sinh an lành. – Cô mỉm cười thật tươi, mau mắn cất bước.
Vừa hết nửa dãy hàng lang thì chạm mặt Cảnh Lâm đang hối hả tiến lại. Tình bạn giữa và Thiên Thuận đôi khi khiến những ai kh hiểu ắt cho rằng hai họ vấn đề.
Từ ngày chuyển viện, chạy giống con thoi, mòn đường c.h.ế.t cỏ đoạn từ tỉnh J lên tới đây.
- Kẹt xe quá, tuyết lạnh thế mà ta cứ ào ra đường đón lễ. – nhún vai, giải thích.
- Còn sớm chán. À, chịu ăn nhiều . Thôi, về đây. Chúc giáng sinh an lành.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Ừ. đẹp Hạ cũng vậy nhé, sau này qua nước B sẽ gọi làm phiền cô.
Biết tính Cảnh Lâm lố nhố đó giờ, Hạ Tiểu Kỳ chỉ xem như đùa giỡn. Cúi đầu chào thêm lần nữa, cô gấp gáp rời .
ngoảnh cổ dõi theo bóng lưng th thao mà chạnh lòng. Cô gái nếu đánh giá sơ bộ thì là thập toàn thập mỹ nhưng tiếc thay chẳng sánh bằng một Lạc Tử Hân đã theo thuyền sang s.
- Giáng sinh an lành. – Cảnh Lâm kéo ghế ngồi sát cạnh giường Thiên Thuận, khẽ nói.
- bị gì à? – trố mắt dò xét.
Thái độ ngạc nhiên của Thiên Thuận làm Cảnh Lâm hơi quê quê. Chơi với nhau ngần năm, đâu khi nào họ mở miệng chúc nhau những ngày lễ tết. Tại ban nãy nhọn miệng đáp lễ Hạ Tiểu Kỳ nên đ.â.m ra bị bắt chước.
- Độ hơn một tháng là Hạ tiểu thư bay . – Cảnh Lâm cười, nhắc nhẹ.
- Ừ, sẽ cố khỏe để tiễn cô . nợ Tiểu Kỳ nhiều quá. Kiếp này, trái tim định sẵn chỉ thuộc về Tử Hân. – cúi đầu, nhỏ giọng.
- ta là gái chồng. – Cảnh Lâm lộ vẻ bất mãn.
- đứng cách xa và yêu thầm cô .
- Thật dở .
vừa dứt câu, cả hai cùng lúc quay đầu ra khung cửa kính, hướng ánh mắt về phía nóc giáo đường xa xôi, nơi ngôi lạ đang phát sáng nhấp nháy. Họ đều thầm mong cho những thân yêu được hạnh phúc, bình an.
Cuộc đời của Thiên Thuận, hai con gái từng in dấu chân qua, dù là Tử Hân hay là Hạ Tiểu Kỳ thì cũng đều để lại trong ấn tượng sâu sắc khó phai.
ều, đời này phụ cô tiểu thư lá ngọc cành vàng. Giây phút cô quay lưng mà vẫn chẳng thể chúc cô một đêm đ vui ấm, bởi vì hiểu đã khiến cõi lòng giá băng quá .
- Tử Hân, giáng sinh an lành, sẽ sớm về thăm em thôi. – thì thầm gởi lời cho gió.
Chưa có bình luận nào cho chương này.