Sao Băng Qua Trời
Chương 177: Kỳ Tích Xuất Hiện - 1
Gần hai tháng cật lực ăn uống tẩm bổ và tập vật lý trị liệu, cơ thể Thiên Thuận cải thiện rõ rệt, sức khỏe tốt hơn nhiều.
Thu dọn đồ đạc các thứ xong, cùng Cảnh Lâm mau mắn di chuyển đến sân bay tiễn Hạ Tiểu Kỳ lên đường tu nghiệp. Ông trời thật khéo sắp xếp, ngày xuất viện cũng là ngày cô bay.
Bầu trời buổi sáng mùa đ nhuốm màu ảm đạm, buồn như lòng . Vừa đặt chân tới khu vực đưa tiễn, cả hai đã chứng kiến cô nàng đang ôm chào tạm biệt những thân.
Nhác th Thiên Thuận từ xa, Hạ Tiểu Kỳ liền bu tay, vội vàng chạy lại phía , cô sợ nhiều thêm một đoạn sẽ bị mệt.
- . – Cô mỉm cười, cố ém dòng nước mắt.
- Ừ. Tiểu Kỳ, khoảng thời gian qua thật lòng cám ơn em. Em bình an nhé. – trầm giọng lên tiếng.
- Vâng. hãy chú ý giữ gìn bản thân.
- đẹp sang đó giữ liên lạc nhé, đừng chặn số . – Cảnh Lâm nghiêng đầu, chen ngang.
- qua bên du lịch thì cứ gọi , đừng ngại.
Nói xong, Hạ Tiểu Kỳ lại ngước Thiên Thuận, cô muốn ghi nhớ thật kỹ từng đường nét khuôn mặt này của thêm lần cuối để sẽ cố quên.
Khi nghe nhà gọi í ới đằng xa, cô mím chặt môi, dũng cảm cất lời.
- Thiên Thuận, cho em ôm lần cuối nhé.
Câu đề nghị đến từ cô gái vừa là bạn bè vừa là ân nhân khiến Thiên Thuận đâu nỡ đành lòng từ chối. khe khẽ gật đầu, chủ động tiến tới, kéo cô vào lòng.
Hai dòng lệ buồn trên khóe mi con gái cũng trào tuôn. lẽ suốt cuộc đời, cô chẳng thể quên phút giây ấm áp này.
- Thôi, em đây, tạm biệt.
Hạ Tiểu Kỳ rời vòng ôm, lịch sự bắt tay Cảnh Lâm và quay lưng, cất bước. Hai trai đứng chờ bóng hình khuất hẳn giữa dòng đ đúc thì mới nháy mắt cùng nhau trở ra, xuất phát về tỉnh H.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hàng cây khô khốc dọc tuyến đường dài thăm thẳm phủ đều một màu trắng xóa kh thể làm lạnh lòng lữ khách. Cảm giác sắp được gặp mặt Tử Hân khiến Thiên Thuận lo lắng, hồi hộp, toàn thân cứ như bị lửa đốt.
Bao nhiêu đêm ngày kể từ giây phút tỉnh dậy, đã tự trách oán chính . Là hứa bảo vệ cô từng chân tơ kẽ tóc, nhưng hoàn toàn bất lực.
Vì thời tiết khắc nghiệt nên Cảnh Lâm nào dám chạy nh, đang chở một tên mới từ cõi c.h.ế.t trở về, sợ rằng sơ suất, sẽ tiếp tục theo tiếng gọi của Diêm vương lần nữa.
Lúc Thiên Thuận và Cảnh Lâm đến cổng bệnh viện ME thì đúng hai giờ chiều. Vừa tới cửa phòng đã th Tô Mộc Linh đứng đón.
- Thiên Thuận, luật sư Cảnh. – Tô Mộc Linh vui mừng mời khách vào.
Bước chân Thiên Thuận vốn đang hối hả bỗng dưng chùng lại khi th Tử Hân nằm im lìm trên giường. Còn đâu cô gái nhí nhảnh, đáng yêu, hay hờn hay dỗi năm xưa.
Bàn tay run run chạm nhẹ gương mặt nhỏ n lần nắm các ngón thon gầy, siết chặt. Lúc xảy ra tai nạn, cố dùng cả thân bao bọc cô, vậy mà vẫn kh thể che c hết.
Cảnh Lâm khều nhẹ Tô Mộc Linh, nháy mắt ý bảo cô theo ra ngoài, nhường kh gian cho họ. Ngồi xuống băng ghế chờ, mới đảo mắt tròn tròn ngang ngó dọc và quay sang cô bác sĩ tương lai.
- Hạo Nhiên đâu nhỉ?
- À. về nhà l đồ, nhờ tr Tử Hân giúp. – Tô Mộc Linh cười đáp.
Phía bên trong, Thiên Thuận cố nén đau thương để truyền lượng tích cực sang Tử Hân. thì thầm ôn lại tất cả kỷ niệm từ những ngày đôi lứa còn thơ ấu tới tận bây giờ, cũng như kể cô nghe quá trình hồi phục của bản thân.
- Em sẽ làm được mà Tử Hân, em mạnh mẽ biết bao, đừng đầu hàng số phận em ơi. Xin em, hãy mở mắt .
Đáp lại chỉ là khoảng lặng như tờ, Tử Hân vẫn ngủ say giấc, kh hề động đậy. Giọt nước mắt trên khóe mắt đàn thi nhau rơi rớt, thấm đẫm bàn tay cô.
đã mang theo mọi hy vọng cuối cùng đến đây nhưng cũng hiểu rõ bản thân vốn chẳng phép màu.
Trong giây phút hoàn toàn tuyệt vọng, gục đầu nức nở thì bỗng cảm nhận ai đó chạm khẽ vào mái tóc , dịu dàng, an ủi. sợ đến độ chỉ dám cử động nhẹ, từ từ ngước lên .
- Tử…Tử Hân, em…em tỉnh ư?
Sau câu hỏi chẳng đợi nhận về câu trả lời, phấn khích nhảy dựng lên và lao ra khỏi phòng y hệt thằng ên, gấp gáp giục bên ngoài mau mau gọi bác sĩ tới kiểm tra bệnh nhân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.