Sao Băng Qua Trời
Chương 179: Anh Chưa Từng Hối Hận - 1
Đã một tuần kể từ lúc Tử Hân xuất viện về nhà, Hạo Nhiên cũng quay lại c ty bởi phần vì sợ bản thân lảng vảng bên cạnh nhiều quá khiến cô gai mắt gai mũi, phần vì Lý Hạo Nam giao xử lý m việc dang dở.
Hơn nữa, cô ý thức nên chẳng cho giúp vệ sinh, việc bây giờ là của dì Hà.
Cả ngày lẩn quẩn trong căn phòng, Tử Hân phát chán đến tận cổ, tâm trạng bệnh luôn như vậy, bức bối, dễ tổn thương.
Tuy Tử Hương vẫn qua trò chuyện cũng đâu làm cô th khá hơn. Kh cô cố ý dằn vặt Hạo Nhiên, chỉ tại cái bản mặt im ỉm, buồn buồn tủi tủi kia hại cô càng càng nổi đóa.
Chiều bu dần, Tử Hân thẫn thờ ngóng tr dãy núi phía xa. May thay, Thiên Thuận hồi phục nh, thể đứng vững vàng, thân là đàn , nếu mang cái bộ dạng yếu đuối, kiệt quệ giống cô đây thì xót lòng lắm.
Liếc tới ngó lui hồi lâu, cô cố rời khỏi chiếc xe lăn, cẩn thận đứng thẳng, nhích lê từng chút. Nhưng mới được một bước, liền ngã sóng soài, cảm giác đôi chân này đã kh thuộc về và chẳng theo ý .
Trống rỗng đan xen tuyệt vọng bất giác ào ạt xâm chiếm tâm trí. Cô gắng gượng chống tay, cố thử thêm lần nữa, thế mà đâu lại vào đ. Cuối cùng, dồn hết sức lực cũng chỉ lết thêm vài bước thì tiếp tục ụp mặt xuống sàn.
Giọt nước mắt bất lực tuôn trào nóng hổi, Tử Hân như ên như dại, bò đến gần bàn, với l chiếc ly, ném nó vỡ tan tành. Mảnh thủy tinh văng tung tóe, trộn lẫn vệt nước loang.
Cô đưa mắt chúng lom lom, tự dưng nảy ý định kết liễu cảnh đời khốn khổ cho nhẹ gánh.
Ngay khi Tử Hân vừa toan vươn tay, bỗng cánh cửa đột ngột hé mở. Nhác th vợ nước mắt tèm lem, ngồi bệt dưới sàn nhà đầy mảnh vỡ, Hạo Nhiên hốt hoảng thả chiếc cặp, gấp gáp nhảy qua, bế bổng cô đặt lên giường.
- Em bị thương kh? em bất cẩn vậy? – xoắn xuýt sờ lung tung khắp cô để kiểm tra.
Lời nói mang ý quan tâm lo lắng đối với một bình thường nhưng với Tử Hân lúc này khác nào Hạo Nhiên đang chê trách cô chẳng thể tự lo bản thân, kh làm được gì ra hồn ra vía, chỉ tổ phiền hà kẻ khác.
- Là em vô dụng, hại khổ , vừa kiếm tiền vừa chăm em. kh bỏ em ? Chúng ta ly hôn . – Cô gào thét, khóc lóc.
Th Tử Hân lên cơn kích động, Hạo Nhiên chỉ còn biết ngậm miệng tựa hến, lẳng lặng tới bãi chiến trường do cô bày biện, lầm lũi thu vén.
Cô như thế, đâu dám gọi hầu, sợ cô cảm giác mất mặt mà nhảy nhót, chửi bới loạn xạ thì tội cô thêm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tr Hạo Nhiên tựa hồ đang tỏ vẻ cam chịu để chọc tức , Tử Hân ên tiết vớ l cái đồng hồ báo thức nhằm thẳng đầu , ném mạnh.
Chưa đến một giây, m.á.u đã ứa ra. vẫn ngồi nín thinh dọn dẹp, ngón tay cũng vô tình bị mảnh thủy tinh cắt trúng.
Mọi thứ xong xuôi, lủi thủi l hộp cứu thương, lục thêm bộ đồ, sang phòng kế bên tắm gội, băng bó. Xem chừng, bỏ cô ở nhà chẳng là cách tốt, thầm nghĩ đầu cô va đập khá mạnh, tinh thần khó trở lại được bình thường.
Ngại Lý Hạo Nam hỏi về vết thương, Hạo Nhiên cố tình chải tóc bẹp dí để che khuất chậm rãi rảo xuống lầu, vào phòng ăn dùng cơm.
Tử Hân dạo này hay ăn trễ vì bảo lúc mọi ăn thì cô chưa đói, vậy nên, cả nhà chiều ý cô, tối thật tối mới kêu dì Hà soạn cơm để mang lên phòng. hiểu rõ lý do thật sự đều do cô tự ti bản thân.
- Ba, từ hôm sau con kh đến c ty ạ. Tử Hân qu quẩn một , suy nghĩ bế tắc, con tính ở nhà, đưa cô tập vật lý trị liệu và ra ngoài cho khuây khỏa. – Hạo Nhiên nhỏ giọng xin phép.
- kh kêu bác sĩ tới nhà giúp nó? Con là đàn , tính bỏ bê sự nghiệp mà ôm vợ mãi à? – Lý Hạo Nam chau mày, tỏ vẻ khó chịu.
- Đợi cô tự lại, con sẽ nghe lời ba, ba bảo con làm gì cũng được, giờ thì, xin ba cho con thêm thời gian, vợ con bị như vậy đã tội nghiệp . – thẳng mắt , nghiêm túc nói.
- Đúng đ xã, vợ chồng cần nhau chính những khi thế này, đồng ý nhé. – Tử Hương dịu dàng nài nỉ phụ.
Hai ỉ ôi đương nhiên tg một nên Lý Hạo Nam miễn cưỡng đồng ý. Hạo Nhiên Tử Hương, khe khẽ gật đầu thay lời cám ơn.
Tính ra, từ ngày bước chân vào Lý gia, cô nào vượt quá phận, chỉ lo qu ở nhà, thi thoảng dạo phố mua sắm, chẳng phiền hà ai.
Ăn uống xong, Hạo Nhiên nhờ dì Hà l giúp mâm cơm nhỏ để đem lên lầu luôn. Lúc cánh cửa hé mở, th cô đang ngồi ở vị trí cũ, mắt mơ màng dán chặt khoảng trời tối đen sau ô kính.
- Hôm nay em dùng bữa sớm chút nhé, lát xuống vườn hóng gió. – Hạo Nhiên ân cần vuốt nhẹ mái tóc cô.
- hối hận ? Cuộc hôn nhân này…
- chưa từng hối hận, nếu thì hối hận đã chẳng thể bảo vệ được em. Tử Hân à.
Chưa có bình luận nào cho chương này.