Sao Băng Qua Trời
Chương 180: Anh Chưa Từng Hối Hận - 2
Câu trả lời cắt ngang những nghi vấn kịp thời của làm Tử Hân bất giác xúc động, cô kh hiểu thứ cảm giác hỗn độn trong lòng bây giờ nữa. Nước mắt vì lại cứ tuôn rơi, sụt sùi mãi.
- Tử Hân, từ ngày mai ở nhà, đưa em tập vật lý trị liệu, em sẽ chạy nhảy sớm thôi, đừng lo buồn quá. Tại em vừa xuất viện về, còn mệt nên cố ý để em nghỉ ngơi thật khỏe mới tiến hành.
Tử Hân khe khẽ gật đầu, cắm cúi ăn, cũng may tay cô còn nguyên, chứ gãy luôn thì thảm hại lắm thay.
Hạo Nhiên cười nhẹ, chăm chú ngắm nghía, hạnh phúc đau thương len lỏi trong tim bào mòn từng giây từng khắc.
L nước cho cô uống và thu dọn các thứ xong, nhẹ nhàng giúp cô mặc áo khoác khom , cõng cô trên lưng, lần xuống bậc thang. Cô ngoan ngoãn vòng tay ôm l cổ , đây mới giống Hạo Nhiên cô quen biết.
Tạm thời, chỉ mong bản thân mau hồi phục, khỏe mạnh tính tiếp việc trả thù sau. Từ lúc tỉnh dậy, qua m lần giáp mặt Lý Hạo Nam, cô chẳng th biểu hiện gì lạ, thầm nghĩ khi nào cả nhà Trương Tán gặp nạn chỉ do sơ suất chập ện hay chăng.
Nhịp bước chân đàn gõ đều theo con đường lát đá qu khu vườn tĩnh mịch, thoảng mùi thơm của loài hoa đêm dịu dàng tỏa hương, mặc kệ hết biến cố cuộc đời.
Tử Hân ước được như chúng, cắt cành cũ sẽ đ.â.m cành mới, càng mạnh mẽ, tràn đầy sức sống hơn. Khổ nỗi, cô đâu cây cối, chân mà cụt là mất luôn chứ.
- Hạo Nhiên, về xích đu , cứ cõng em mãi vậy thì nặng lắm. – Cô khẽ cất tiếng đề nghị.
- Em ốm nhiều, nhẹ.
Tuy nói vậy, nhưng Hạo Nhiên vẫn chiều ý vợ, vòng lại, cẩn thận đặt Tử Hân xuống chiếc xích đu, còn ngồi bệt trên đám cỏ sát cạnh và ru cô khe khẽ.
Cảnh tượng này khiến bất giác nhớ tới cái đêm trước ngày tiễn cô sang nước B, nụ hôn trộm hóa thành vùng ký ức ngọt ngào nhất.
- Hạo Nhiên, chuyện hồi nãy…
- Lâu quá em kh luyện võ nên nhớ nghề hả? Chờ em khỏe hẳn, chúng ta cùng nhau đối kháng nhé.
Lại là một câu cắt ngang chênh vênh khiến Tử Hân chơi vơi hụt hẫng. Khẽ thở dài, cô gật đầu và ngước trời cao. Những tinh tú trải dài nền trời sẫm màu, vầng trăng nửa vành đã thôi hết cô đơn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô bỏ lỡ mùa xuân năm nay mất . Chẳng rõ bây giờ Thiên Thuận đang làm gì kìa.
Thoảng nghe hơi sương lạnh, Hạo Nhiên bật đứng dậy, bế Tử Hân trở vô. Đặt cô lên giường xong, đến bàn lục chiếc cặp, l ra hộp quà trao vào tay, mỉm cười âu yếm.
- Tặng em.
- Cái gì thế?
Cô vừa hỏi vừa nh chóng tháo mở. Bên trong là chiếc ện thoại kèm chiếc sim mới tinh. Chờ cô lắp xong, Hạo Nhiên rút ện thoại của , đọc số bảo cô lưu và nhá máy qua cho .
- Em ngủ ngon nhé, sang kia xử lý nốt vài việc để bàn giao.
Nói , rướn , hôn nhẹ lên vầng trán xinh. Dù biết cô chẳng ưa nhưng kiềm nén kh nổi. Cố lơ cô một tuần lại cứ hụt hẫng, khó chịu. Thà rằng đừng chạm mặt nhau, đằng này cô ở ngay trước mắt.
Cách m căn phòng, Tử Hương cứ trằn trọc mãi, trở liên tục khiến Lý Hạo Nam thức giấc theo.
- Em th kh khỏe à? – Ông xoa vai cô, nhẹ nhàng hỏi.
- À. Chắc tại ban nãy ăn no quá thành thử khó chịu. Em làm mất ngủ ? – Cô xoay , ái ngại hỏi.
- vẫn hay chập chờn mà, nào, xoa bụng giúp em.
Tử Hương phì cười, gật đầu, nhắm mắt. Kết hôn hơn nửa năm, Lý Hạo Nam đối với cô y buổi đầu, yêu thương và chiều chuộng. Dẫu vậy cũng đâu thể khỏa lấp nỗi trống trải trong tim.
Ban nãy, cô giật tỉnh giấc, th ánh sáng từ ngọn đèn ngoài vườn rọi vào nên bật dậy, đến kéo màn kín lại. Giây phút đó, bất chợt bắt gặp khung cảnh lãng mạn của vợ chồng Hạo Nhiên. Tử Hân ngồi trên xích đu, thì khẽ ru cô .
Trước đây, cô nghĩ rằng bởi con gái kia quá ư hoàn mỹ mới chiếm trọn trái tim thiếu gia nhà giàu. Ấy vậy mà, sau tai nạn, cô đã hiểu tình yêu Hạo Nhiên dành cho Tử Hân chẳng vì bất kỳ ều gì cả, chỉ đơn giản là yêu thôi.
cách nâng niu chăm chút vợ ngỡ như tàn phế khiến cô càng thêm quý mến hơn. Giống cô bây giờ, yêu cũng đâu vì bất kỳ ều gì. Những ấn tượng buổi ban đầu đã kh còn quan trọng nữa, chỉ cần là thì cô sẽ yêu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.