Sao Băng Qua Trời
Chương 182: Trái Tim Đã Hết Khô Cằn - 2
- Lát đến c viên hóng gió, mua ít bánh bột ngô em thích đem theo. – Hạo Nhiên mỉm cười cô.
- Vâng.
Cô đáp khẽ, cố ăn thật nh. Cô chẳng hiểu cảm xúc hiện tại bản thân dành cho là gì. Nếu như kh con trai Lý Hạo Nam thì liệu trái tim này vì mà lỗi nhịp hay chăng.
Thật lòng mà nói, đêm hôm đó, đôi bên đều say, cô nhớ loáng thoáng do chủ động trước bởi cứ ngỡ là Thiên Thuận.
Rời khỏi quán nướng, Hạo Nhiên vòng sang con đường lớn để mua bánh bột ngô nhấn ga, thẳng ra c viên. Cả hai lặng im ngồi trên chiếc ghế đá dưới tàn liễu rủ, thong thả nhai bánh và uống nước.
- Tử Hân, hai ngày nữa . – Hạo Nhiên nuốt vội mẩu bánh cuối, nhỏ giọng lên tiếng.
- Đi? đâu? – Cô ngạc nhiên hỏi dồn.
- Nước B, ba bổ nhiệm làm giám đốc chi nhánh bên , lắp vô chỗ Nghiêm Đức trong khi chờ kiếm thích hợp. – cúi đầu buồn bã.
nốt nhạc trầm rơi vào lòng Tử Hân. Chơi vơi là cảm giác bây giờ. Hạo Nhiên đâu nói mang cô theo, vậy nghĩa là một .
Từ sau khi tỉnh lại, tuy cố trấn an bản thân nhưng cô vẫn e ngại Lý Hạo Nam hại , hôm giờ kè kè sát cạnh, cô mới an tâm.
Dù gì, đây cũng là chuyện đã quyết định, tin rằng khối tài sản nằm trong tay Thiên Thuận sẽ khiến tạm thời chưa dám m động. Ông biết rõ tình cảm giữa cô với , nếu cô bị gì, bao nhiêu c sức của hẳn bị thâu tóm, đạp đổ hết.
Chỉ ều, cô hơi l làm ngạc nhiên vì Lý Hạo Nam dám tin tưởng chọn con trai bạn từng bị phản bội đứng tên giúp chuyện này, chẳng lẽ kh sợ hay , hoặc giả vô tội nên nào nghĩ nhiều, hoặc giả vẫn chưa hay rằng cô và đang nghi ngờ nên tr thủ lợi dụng cho được việc . Theo Thiên Thuận báo thì tài sản của Nam Thành đã chuyển sang gần phân nửa.
- Em sẽ cố đan gấp chiếc khăn tặng , quà sinh nhật đ. – Cô mỉm cười dịu dàng.
- Cám ơn em. Tử Hân à, …ôm em được kh?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ánh mắt lóng lánh tựa mặt nước hồ của Tử Hân cứ đối diện trân trân, dạo gần đây, cô th cứ lúc lạ lúc quen. Đó giờ, cứ ào tới ôm hôn chứ nào xin phép. Đứng trước cảnh sắp chia xa, nếu chỉ một cái ôm mà cũng từ chối thì thật quá đáng.
Nghĩ vậy, cô khe khẽ gật đầu, chủ động ngã vào lòng cho ôm ấp. Thứ tình cảm lửa gần rơm thật khó nói quá, hay bởi những hy sinh thầm lặng đã khiến cô cảm động.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Chuyện cô và Thiên Thuận ngồi chung xe với nhau mà gặp nạn, Hạo Nhiên chưa lần chất vấn, cứ coi như chẳng biết gì.
- Sau này, em đâu nhớ rủ dì Tử Hương, hai yên tâm hơn. – Hạo Nhiên đẩy nhẹ cô ra, giữ l hai vai, dặn dò.
- đừng lo quá. – Cô mỉm cười, đáp lời.
- về thôi.
Nh chóng đứng phắt dậy, vươn vai đan tay cô rời khỏi c viên. May thay bên viễn xứ còn Kelvin là thân ruột thịt, nếu kh, hẳn sẽ cảm giác như bị cả vợ lẫn ba bỏ rơi.
Đó giờ, biết Kelvin giàu, ều chưa mường tượng nổi giàu tới mức độ nào. Số tiền khủng mỗi lần Kelvin cho ba mượn quay vòng vốn đâu thể chỉ là thu nhập từ việc kinh do c ty trang sức.
Cả hai về đến nhà thì trời đã khuya. Quá mệt mỏi sau một ngày dài nên khi đặt lưng lên giường, Hạo Nhiên liền ngủ ngay.
Kể từ lúc Tử Hân xuất viện, vì cô cứ bức bối khó chịu, thành thử chẳng dám ôm hay nằm quá gần, thiếu ều m hôm suýt chút nữa lăn luôn xuống sàn nhà.
Phía sau tấm lưng đàn , Tử Hân cứ mở to mắt mà . Bàn tay th mảnh khẽ vươn ra được nửa đoạn thì rụt lui, cô định gọi Hạo Nhiên nhích vào trong chút xíu vì coi bộ cựa một cái ắt sẽ rớt ngay, nhưng ngập ngừng cứ nửa muốn nửa kh, sợ hiểu lầm lại làm càn. Cuối cùng, cô mặc kệ, xoay mặt vô vách và bắt đầu ngủ. Nội ngày mai, cô hoàn thành chiếc khăn dở dang kia.
nói nước B, cô mới chợt nhớ Kelvin. Về nước ngày trước, ngày sau biến cố liền ập xuống, thành thử cô quên bén luôn vị ân nhân này.
đột nhiên, cô thảng thốt giật , nhận ra thực sự mang những nét riêng giống với Hạo Nhiên, chỉ là ta lai thêm dòng m.á.u B nên đẹp hơn nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.