Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 183: Hai Phương Trời Cách Biệt - 1

Chương trước Chương sau

Ngày Hạo Nhiên lên đường rơi trúng cuối tuần, vậy nên, nguyên nhà Lý Hạo Nam đưa nhau ra sân bay tiễn . Giờ khởi hành vào buổi sáng, trời tuy chút âm u nhưng kh mưa.

Vì lo Tử Hân chưa thể ều khiển xe an toàn, ngỏ ý nhờ Tô Mộc Linh tới đón cả hai, tiện thể chút nữa chở vợ cà phê, dạo phố luôn.

- Qua bên c tác tốt nhé con, ba sẽ nh chóng tìm thích hợp. – Lý Hạo Nam ân cần vỗ vai con trai, động viên.

- Vâng, ba yên tâm.

Dứt lời, Hạo Nhiên liếc sang Tử Hân. Cô im lặng gật đầu chứ chẳng nói gì. kh rõ mắt vấn đề hay chăng mà th dường như trong đáy mắt kia cũng mang nhiều lưu luyến. Thầm nghĩ bản thân đã quá ảo tưởng. Ngày tháng xa , hẳn cô sẽ vui vẻ, thôi mệt mỏi bởi đâu cần gắng gồng diễn xuất.

- Chúc thượng lộ bình an. – Tô Mộc Linh cất tiếng.

- Cám ơn cô, sau này, rảnh rỗi thì cô đưa Tử Hân đây đó cho khuây khỏa nhé. – dịu giọng nhờ vả.

- yên tâm, vắng mặt, tha hồ độc chiếm cô . – Tô Mộc Linh bật cười, nghịch ngợm đáp.

Thời gian trôi mau, biết sắp tới giờ, Hạo Nhiên đánh liều kéo vợ ôm vào lòng thật chặt, hôn nhẹ lên mái tóc ngắn của cô gấp gáp bu tay, hướng vô khu vực chờ.

Tử Hân cứ đứng trân trân dõi theo tấm lưng xa dần giữa dòng . Mãi khi Tô Mộc Linh lay gọi, cô mới bừng tỉnh. Cả hai cúi chào Lý Hạo Nam cùng Tử Hương ra xe, di chuyển tới quán cà phê.

Tuy Tô Mộc Linh nhưng Hạo Nhiên đã dặn nên Tử Hương nhất định bảo Lý Hạo Nam cho theo họ. Cuộc đời cô đến bước đường ngày hôm nay cũng vì , thành thử mọi thứ yêu cầu, cô sẽ sống c.h.ế.t thực hiện bằng được.

Ba dừng lại ở quán cà phê gần trường đại học năm nào. Cứ mỗi lần đến đây, kỷ niệm với Thiên Thuận bất chợt ùa về khiến Tử Hân thoáng xao lòng.

Từ lúc tỉnh dậy, cô chỉ th mặt lần duy nhất đó, về sau thì liên lạc qua ện thoại vài cuộc. Dạo này, bận tối mắt tắt mũi do phụ trách quá nhiều mảng mà Nam Thành ồ ạt bán sang.

- thật là, chồng xa cũng chẳng nỉ non được một câu mùi mẫn. – Tô Mộc Linh trừng mắt trách móc, bưng ly cà phê lên ngửi nhè nhẹ.

- Gì chứ? xót thay ? – Tử Hân cười hỏi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Đương nhiên xót , lúc trước tại bệnh tật nên chưa nói. biết khoảng thời gian nằm bệnh viện, khổ tới mức nào kh?

Tiếp đó, Tô Mộc Linh bắt đầu kể lể tất tần tật mọi chuyện. Từ cảnh Hạo Nhiên lập cập, hớt hải, bủn rủn lao vào tìm , đến cảnh rầu rĩ, khóc thầm suốt bao tháng ngày ngồi bên giường bệnh, liên tục rỉ rả trò chuyện, những mong thể đánh thức vợ yêu.

- Ăn vội vã, đâu thì y hệt chó đạp lửa để nh nh về cầm tay . chẳng cho ều dưỡng giúp mà tự chăm , sợ họ bất cẩn làm đau đ.

Nghe cô bác sĩ tuôn một tràng dài, cả Tử Hân lẫn Tử Hương đều ngồi im thin thít. Bản thân Tử Hân đâu ngờ Hạo Nhiên lại như vậy, cô còn tưởng hận mới thờ ơ kh tới ngay khi cô tỉnh.

Hóa ra, là nhờ chuyển lời gọi Thiên Thuận đến vì nghĩ rằng đủ khả năng đánh thức cô. dằn lòng lánh mặt, sợ đôi bên khó xử.

- Chào phu nhân, chào hai em.

Tiếng nói thân thương bất chợt vang lên làm Tử Hân giật quay đầu. Tô Mộc Linh cùng Tử Hương vốn đã th Thiên Thuận từ xa, chỉ tại cô ngồi ngược hướng nên chẳng hay thôi. Giây phút đôi ánh mắt chạm nhau, nỗi xúc động trào dâng khiến sống mũi cô cay cay.

- Chào . – Tử Hương cất tiếng đáp lễ.

- À. Dì Tử Hương ơi, chúng ta sang kia mua ít bánh trái, lát ra c viên vừa hóng gió vừa ăn nhé. – Tô Mộc Linh cười cười, nháy mắt.

Hiểu ý cô bác sĩ, Tử Hương vui vẻ gật đầu theo chân Tô Mộc Linh rời quán, băng qua đường, chui vào bách hóa đối diện. Tình cảm là ều khó nói, dù hơi buồn thay Hạo Nhiên nhưng Tử Hương cũng cảm th cho Tử Hân cùng Thiên Thuận.

- Mọi chuyện ổn chứ, biểu hiện lạ kh? – Thiên Thuận kéo ghế ngồi kề Tử Hân, khẽ hỏi.

- Ông ta vẫn bình thường, chắc vụ cháy nhà của Trương Tán là hy hữu. – Cô nhỏ giọng đáp.

- Em tạm thời cứ dưỡng sức thật khỏe nhé Tử Hân, đừng hành động gì cả, hãy để .

- Vâng.

Vốn những câu trò chuyện thế này chỉ cần trao đổi qua ện thoại, vì nhớ cô, muốn cô bằng xương bằng thịt nên mới nhờ Tô Mộc Linh khi nào chung thì cho hay để tìm tới.

Nhác th Tử Hương và Tô Mộc Linh đang ngấp nghé sang đường, Thiên Thuận tiếc nuối chạm khẽ ngón tay thon, cất lời chào tạm biệt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...