Sao Băng Qua Trời
Chương 191: Lửa Tình Nồng Đượm - 1
Ánh nắng buổi ban trưa chênh chếch xuyên qua tàn lá thẫm, rơi xuống trên gương mặt tái nhợt của đàn . Hạo Nhiên cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo để tìm kiếm Tử Hân, đâu lên tiếng gọi vì sợ còn vài tên sát thủ sót lại nghe được thì khốn đốn lắm.
Chẳng hiểu Tử Hân đang nấp ở chốn x x nào, cô đúng là nghe lời , biến mất dạng, kh chút dấu vết.
Từ lùm cây rậm rạp phía xa, nhác tr th bóng dáng Hạo Nhiên xiêu vẹo, loạng choạng, Tử Hân vội vàng chạy như bay lại gần, vươn tay đỡ l, mặt lộ vẻ lo lắng.
- Hạo Nhiên, … lạnh vậy? Thiên Thuận thế nào?
- Thiên Thuận bảo tìm em, gọi cho Cảnh Lâm, …
Chưa hết trọn câu, Hạo Nhiên ngất lịm, tựa hẳn vào Tử Hân khiến cô chới với. Giữa chốn hoang vắng cộng thêm kh biết m tay s.ú.n.g kia c.h.ế.t hay chưa nên cô nào dám tìm đường lôi ra khỏi rừng. Ban nãy, chợt nghĩ đến bạn đa năng Kelvin nhưng chiếc ện thoại đã rơi mất.
- Hạo Nhiên, Hạo Nhiên, đừng ngủ chứ, đừng làm em sợ.
Tử Hân nói tựa mếu, nước mắt cũng khô queo, chẳng còn mà khóc nữa. Dáo dác ngó nghiêng một hồi, cô xoay , đỡ Hạo Nhiên trên lưng, gắng sức đưa tới khu vực nhiều tán lá rậm rạp.
Vì khá nặng, thêm phần cao hơn cô, đ.â.m ra, cô chỉ thể giữ hai tay máng vô cổ , hai chân thả bu thõng, kéo lê dưới đám lá mục.
Đến nơi, cô cẩn thận đỡ ngồi dựa gốc cổ thụ, ghé tai lắng nghe nhịp tim mau mắn tháo chiếc cà vạt đẫm máu. Tiếp theo là nhẹ nhàng cởi bỏ áo vest, áo sơ mi.
Chứng kiến rõ vết đạn sượt trên cánh tay , trái tim cô đột ngột nhói đau tựa hồ bị kim châm.
Nhác th đám cây hương trạch lan, cô mừng như vớ được vàng, hối hả lao tới, hái l hái để, đổ nước mưa đọng trong cái mũ sắt gần đó rửa thật sạch sẽ xong vò thật nát, đắp vào vết thương, dùng chiếc cà vạt quấn băng lại.
Sợ Hạo Nhiên bị mỏi, cô đem áo vest trải vội, chầm chậm đỡ nằm xuống. Cho đến lúc tỉnh hẳn, chỉ biết cố thủ chờ đợi thôi.
Cũng may vết thương kh quá nặng, ều cơ địa vốn yếu ớt, trái gió trở trời là bệnh ngay.
đôi môi bạc khô khốc, Tử Hân chợt nhận ra Hạo Nhiên cần uống nước nhưng ít nước mưa ban nãy đã rửa cỏ hết . Cô đành để nằm chèo queo, rảo bước lần tìm xung qu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Ôi, trời kh tuyệt đường mà. – Tử Hân thốt lên khi th những chùm quả phúc bồn tử chín trên cành.
Cô tr thủ ngắt một trái bỏ vào miệng và hái hết trái chín. Đang say sưa thì vừa hay nghe được tiếng nước chảy đâu đây. Cố dỏng tai lên hồi lâu, cô lần tìm tới con suối nhỏ len giữa khu rừng già.
Ánh mắt long l như nước hồ thu lóe lên niềm vui bất tận. Vội quay lưng, cô chạy về l cái mũ sắt, cọ rửa sạch sẽ mới múc nước qu lên.
Vì Hạo Nhiên chẳng nhúc nhích ngo ngoe nên Tử Hân buộc bóp miệng , nhỏ nước vô, trái cây cũng làm nát và vắt cho uống. Cô cảm giác như cả hai tham gia chơi chương trình sinh tồn vậy.
Chăm sóc xong, Tử Hân bu nằm ngay bên cạnh, nhắm mắt. Qua hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn yên ắng, cô tin rằng bọn sát thủ kia đã rút lui hoặc giả là bị Thiên Thuận cùng Cảnh Lâm b.ắ.n hạ hết.
Cô buộc lòng nhủ tin tưởng thôi, hoàn toàn nào dám nghĩ tới khả năng xấu, Thiên Thuận với cô đại nạn kh chết, ắt hưởng phúc báu, đâu thể bỏ mạng nơi xứ .
Tr Hạo Nhiên nằm thảm thương, cô tội nghiệp lắm. Ban nãy bởi cô th hãy còn sống, mới lo cho vắng mặt chứ cô vô tâm chẳng để ý .
Giây phút lao , tim cô như ngừng đập, ánh mắt dỗi hờn, đau khổ , cô kh nhận ra. Tại hoàn cảnh rối ren, cô biết làm gì hơn.
Chuyện xảy ra thế này, nghĩ từ từ, cô cũng đoán được Lý Hạo Nam đứng sau tất cả, ều vì đâu hai họ đều hay tin mà chạy đến giải cứu thì cô chưa rõ.
Bay một chặng đường dài đã vất vả, thêm phần bị truy sát nên Tử Hân mau chóng chìm sâu giấc ngủ. Hai cô vốn là cành cao lá bổng giờ đây đúng kiểu ăn bờ ngủ bụi, m chiếu nằm chẳng .
Thời gian trôi nh, áng mây dìu mặt trời khuất lần về phía Tây, đem tia nắng cuối ngày chôn dấu. Nghe tiếng rên hừ hừ kế bên, Tử Hân cứ ngỡ mơ, xoay qua xoay lại cả đỗi, chợt nhớ Hạo Nhiên nằm đây, cô vội mở mắt, nhổm dậy.
- Ôi trời, tối ư?
Lật đật dụi mắt cho tỉnh, Tử Hân bò qua phía Hạo Nhiên, sờ trán và liên tục lay gọi. Thế nhưng, đáp lời cô là tiếng run rẩy than lạnh của , trong khi nóng hệt lửa đốt.
Vươn tay l chiếc mũ sắt đựng nước suối lúc trưa, cô gấp gáp uống một ngụm, dùng miệng mớm cho lẹ. Thường mùa hè nắng mưa thất thường, vẫn luôn bị như vậy.
Cô hiểu rõ bây giờ nếu đổ mồ hôi thì sẽ đỡ ngay, chỉ là vận động chứ nơi hoang vắng biết tìm lửa ở đâu mà đốt nóng lên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.