Sao Băng Qua Trời
Chương 192: Lửa Tình Nồng Đượm - 2
- Hạo Nhiên, nghe em nói kh? Mở mắt . Mau mở mắt em xem.
Sau một hồi cô nàng xoắn xuýt kêu la, Hạo Nhiên khe khẽ cố nhấc mi . đủ tỉnh táo để biết đang trong hoàn cảnh nào.
- Hạo Nhiên, ráng vận động chút nhé, cả ngày nay chạy cỡ đó mà chẳng đổ mồ hôi?
Vừa khuyên, Tử Hân vừa chật vật đỡ đứng lên, khổ nỗi, cứ lỳ ra, nằm co quắp, túm chặt cái áo khoác của cô chui vào. Thầm nghĩ vợ cũng thật tàn nhẫn, sức lực đâu mà bắt nhảy nhót, thể dục thể thao giữa rừng kìa.
- kh…thích, …nằm đây…ổn . – rên rỉ.
- được? sốt ngầm đ, kh đổ mồ hôi khỏe chứ? – Cô sốt ruột, tiện tay đập vai thật mạnh.
- Vậy em…ôm , sẽ…ấm.
Nghe Hạo Nhiên cầu khẩn, Tử Hân thở hắt một cái. Vấn đề cho dẫu cô ôm thì cũng đâu hết sốt.
Đang trời đất bỗng nghe nhột nhột, liếc mắt xuống, th khều dang tay như đứa trẻ đòi bế làm cô chạnh lòng, đây là chồng hay con chẳng hiểu nữa.
Nhẹ nhàng xích lại gần, cô nằm áp lên lòng , cảm nhận hơi nóng từ làn da đàn truyền sang và vòng tay rộng bao phủ l thân .
Qua hồi lâu, vẫn cứ run cầm cập. Biết cứ đà này sẽ chẳng ổn, cô đến quyết định táo bạo, cố ý sờ soạng khắp bên dưới.
- Tử…Tử…Hân, em…….
Hạo Nhiên khổ sở bật lên từng tiếng, nắm bàn tay kh an phận kia đẩy ra. chẳng muốn cô càng thêm oán ghét, ám ảnh về . sợ bản thân mất hết kiểm soát khi trong tình trạng lửa gần rơm.
Thế nhưng, do cố tình nên Tử Hân mặt dày bám trụ, cứ ôm l , dụi đầu vào hõm cổ. Cô đâu nghĩ được nhiều hơn, chỉ mong bình an.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẳm sâu trái tim cô vẫn luôn chỗ dành cho , thứ cảm xúc đan xen hỗn độn giữa hận và thương khiến cô khổ tâm vô cùng.
M phút sau, Hạo Nhiên hết cầm cự nổi, cô vợ này rốt cuộc đang hành động gì vậy chứ. Hít một hơi thật sâu, dùng sức trở , đảo ngược vị trí.
Dưới ánh trăng đêm dặt dìu, những đường nét diễm kiều hiện rõ trên gương mặt th tú làm xúc động ngắm .
- Tử Hân, là em chủ động, đừng trách nhé.
cố gắng ngăn cơn lập cập, trầm giọng nói với vợ lời dịu dàng nhất. Cô thẹn thùng, nghiêng mặt sang một bên, khe khẽ gật đầu, gò má hồng nóng ran vì hơi thở nam tính liên tục phả vào.
- Em…
Gọi nhẹ cô một tiếng, Hạo Nhiên nh chóng cúi , kh để lãng phí thêm giây nào. Nụ hôn run rẩy di chuyển từ đỉnh trán xuống mắt môi trượt tới chiếc cổ ngọc ngà. Lời thì thầm yêu thương lẫn giữa hơi thở gấp.
Thời khắc lớp ngăn cách cuối cùng được trút bỏ, dục vọng, khao khát kiềm nén b lâu nay bùng cháy ngọn lửa tình mãnh liệt, chẳng thể dập tắt.
Giây phút tan hòa vào nhau, lý trí đôi bên hoàn toàn tan rã. Bàn tay lần tìm đến bàn tay cô, các ngón thon dài đan xen và dần dà siết chặt, làn hương tóc quyện lưu luyến, vấn vương.
Khác với buổi đầu mê tỉnh vì men rượu, thời khắc này, cả hai đều cảm nhận rõ đối phương, họ quấn quýt, dìu đưa nhau chìm sâu trong hoan lạc đời .
Tử Hân vươn đôi cánh tay thon vòng lên ôm l tấm lưng rộng thấm đẫm mồ hôi của đàn . Khi từng giọt nóng hổi rơi xuống thân , cô yên tâm vì Hạo Nhiên đã thể dứt cơn sốt. Căn bệnh mắc khá lạ lùng, giống giả vờ vậy.
Chỉ là, Hạo Nhiên khỏe lại thì tổ khổ thân cô thêm. Bị kiềm hãm quá lâu, thành thử lúc được vợ cho phép, cứ quyến luyến, giữ l cô kh bu, hệt như chạy đua cùng đêm.
Vầng trăng khuya mơ màng lấp ló trên cao, soi rọi những vạt rêu ẩm, đám cỏ mềm ướt sương đêm thướt tha lẫn đôi uyên ương đang phơi suồng sã dưới tàn cây im lìm.
Trong khoảnh khắc chìm sâu êm đềm mộng mị, Tử Hân bỗng th đàn đom đóm lung linh năm nào dần lưu lạc về nơi xa xôi, chở theo giấc mơ của cô bay mãi và chẳng bao giờ trở lại. Giấc mơ về một mái nhà hạnh phúc bên đàn cô đã hết lòng hết dạ yêu thương.
Ảnh hình thân thuộc cứ thế mờ tan vào sương khói vụt mất hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.