Sao Băng Qua Trời
Chương 193: Quá Khứ Xót Xa - 1
Ánh mặt trời nhè nhẹ xuyên qua từng lớp kh khí chiếu rọi khắp cánh rừng. Sau một đêm tóc rối, đôi vợ chồng vẫn còn say giấc ngủ.
Lúc cảm nhận nắng vàng le lói rơi trên mi mắt , Tử Hân mới dần dần tỉnh mộng.
Nghe hơi thở đều đều, cho rằng Hạo Nhiên chưa thức, cô cố gắng nằm im. cánh tay kia kê dưới đầu , cô hiểu mỏi.
Hôm qua, bất đắc dĩ mà khiến chuyện xảy ra, chẳng rõ vết thương của ổn chăng nữa.
Nỗi lo dần dà chuyển từ Hạo Nhiên sang Thiên Thuận, Tử Hân nóng lòng mong biết tình hình hiện giờ, chống chọi với đám đó, dẫu cho toàn mạng thì chắc gì kh bị thương.
Lời thề hứa cứ thế mà từ từ phai lạt, cô chẳng thể bên cạnh lúc vui vẻ cũng như những giây phút khốn cùng.
Lý Hạo Nam muốn triệt để thủ tiêu cô, vậy còn Thiên Thuận, rốt cuộc ta tính toán thế nào với . Nếu như gặp nạn thì quá nửa khối tài sản khủng kia vĩnh viễn vuột khỏi tay .
thể định trừ khử cô trước đợi hoàn thành mục đích mới tiễn theo sau. Nhưng một khi cô mất , cho rằng sẽ để yên mà cung cúc phục vụ ư.
Những suy nghĩ cứ tầng tầng lớp lớp dồn dập hại đầu cô đau nhói.
Đang đắm chìm trong nỗi hoang mang thì cánh tay Hạo Nhiên đột ngột siết chặt vòng eo làm cô quay về thực tại, vội trở , hỏi khẽ.
- khỏe ?
- Ừ. Đã khỏe .
Hạo Nhiên cười hiền, nâng bàn tay lên ve vuốt gương mặt hốc hác và vén những sợi tóc lơ thơ gọn gàng ra hai bên.
Mãi tận bây giờ, vẫn còn chưa dám tin ba nhẫn tâm tước đoạt mạng sống của mà con trai dùng cả tính mạng để yêu thương, nâng niu.
- Tử Hân, chuyện hôm qua là vì em muốn cứu mạng hay vì em yêu vậy? – Hạo Nhiên mặt dày, cất tiếng hỏi.
- Tùy nghĩ cũng được. – Cô đáp.
- nghĩ là vì em yêu .
nhắm mắt, vùi đầu vào tóc cô, thì thầm. Bản thân hiểu rõ hơn ai hết nhưng vẫn tự lừa dối hết lần này đến lần khác. Cái cảm giác hạnh phúc xen lẫn sự dằn vặt khiến vật vờ trên bờ tuyệt vọng.
lẽ suốt cuộc đời mai sau, mãi mãi chẳng thể quên khoảnh khắc ái ân đêm qua. Ít nhất trong phút giây mặn nồng , cô đã gọi tên .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Hạo Nhiên, gần đây suối, xuống đó nhé. – Tử Hân khẽ đề nghị, đồng thời rời khỏi .
Đôi môi Hạo Nhiên nhẹ nở nụ cười đồng ý. Mau mắn bật dậy và chỉnh trang áo quần, cánh tay gối đầu cho Tử Hân cả đêm thành ra m.á.u kh lưu th đều, tê rân rân cả đỗi mới đỡ.
Tuy vậy, vẫn cố tỏ vẻ bình thường, theo chân cô len qua những nhành cây, bụi cỏ.
- Em th nơi đây hao hao chỗ Diệp sư phụ chứ?
Hạo Nhiên hỏi và tiến lại ven suối, vốc nước rửa mặt. Làn nước mát cùng gió mai lành lạnh lướt ngang khiến tâm tình tốt hơn nhiều, dẫu tận sâu thẳm vẫn là nỗi lo cùng những toan tính xử lý cho vẹn toàn tất cả.
Một bên là sinh thành, nuôi nấng , còn một bên là hết lòng yêu thương và bất chấp mọi nguy nan để mà bảo vệ.
- Cây cối và suối, một chút giống.
Tử Hân đáp và úp mặt xuống cho nước trôi ngang. Nhận th cơ thể chẳng được thơm tho cho lắm, cô cứ tần ngần nhấn nhá hoài. Hạo Nhiên hiểu ý, liền lội thẳng xuống đưa tay, nháy mắt, làm hiệu bảo cô bắt chước .
Trầm trong làn nước mát, lắng nghe tiếng chim vọng xa xôi cùng tiếng gió ru lá lào xào, cả cô lẫn đều im lặng. Cả hai đều muốn tận hưởng cảm giác bình yên trước lúc thẳng t cùng nhau đối mặt với sự thật phũ phàng cay đắng.
- Hạo Nhiên, vì biết em gặp nguy hiểm mà đến cứu em vậy? Còn cùng Thiên Thuận nữa?
Câu hỏi phát ra từ cô đã khiến kh gian xung qu gần như ngừng trôi. Hạo Nhiên cơ hồ cắn bật m.á.u môi. Cuối cùng cô cũng vào thẳng vấn đề .
từ từ đứng dậy, cẩn thận đỡ cô lên bờ. Tiếp đó, đem từng chi tiết to nhỏ kể rõ ngọn ngành, chẳng hề che giấu dẫu chỉ là một chút.
- Nghe Tử Hương nói, nghi ngờ nhưng vẫn chạy tìm em. Đến lúc th gã đàn chĩa s.ú.n.g vào em, mới tin tất cả là sự thật. Ba …muốn g.i.ế.c c.h.ế.t em.
Kết câu, thôi kh cô nữa, cúi đầu trầm ngâm, dán mắt dưới lớp cỏ. Hiểu thấu trong lòng đang dậy sóng, cô cũng quay mặt hướng lên trời cao.
Bên hiếu bên tình thật quá khó khăn để lựa chọn, trước giờ luôn hành động theo cảm tính nên biết chuyện mới bất chấp nghe con tim mà chạy, lẽ bây giờ, đã phân vân, đưa cả cô lẫn ba lên bàn cân so sánh.
Nhưng m.á.u mủ ruột rà bao giờ vẫn hơn một dưng khác họ. Vốn cô chuẩn bị sẵn tâm lý bị bỏ rơi lại đây , mà cớ lại tủi phận cùng xót xa quá thể.
- Tử Hân, em thể nói cho lý do kh? mơ hồ quá, giữa em và ba rốt cuộc xảy ra chuyện gì nghiêm trọng đến mức tàn sát nhau như vậy?
Hạo Nhiên bất ngờ vươn tay sang, ghì chặt hai bờ vai Tử Hân và gặng hỏi. Cô nhận th nơi ánh mắt vẫn dạt dào tình cảm dành cho .
Những tơ m.á.u đỏ chìm giữa giọt nước trong suốt đang cố kiềm nén vì sợ vỡ òa cùng khóe môi giật liên hồi hại thành một bộ dạng thảm thương và bất lực.
Chưa có bình luận nào cho chương này.