Sao Băng Qua Trời
Chương 20: Hai Mảnh Trái Tim - 2
Ánh nắng gay gắt buổi ban trưa tô vàng con đường quê yên tĩnh, những thảm rạ của vụ lúa xuân vừa thu hoạch trải dài tận chân mây. Thiên Thuận nắm tay Tử Hân, rảo bước nh qua cánh đồng ngút ngàn.
Giây phút cả hai dừng trước một căn nhà tr lụp xụp, đôi chân Tử Hân đột nhiên chùng lại. Cảm nhận được con gái bên cạnh đang hoang mang, Thiên Thuận siết chặt l tay cô, mỉm cười thật nhẹ, trấn an.
- Kh cả, đây.
- Vâng. – Cô khẽ đáp.
Ra tiếp chuyện họ là một lão hom hem, quần xăn áo vén, râu tóc bạc phơ, ngang chỗ thắt lưng gập xuống tạo thành một góc tù đúng kiểu lái đò pha với Bụt trộn với bà Còng. Ông ta cứ nheo con mắt bên , nháy con mắt bên trái một đỗi mới lè nhè lên tiếng.
- Hai tìm ai?
- Dạ, chúng cháu tìm Trương Tán ạ. – Thiên Thuận lễ phép đáp lời.
- Họ Trương tên Tán chính là đây.
Nghe ta giới thiệu xong, Tử Hân trố mắt quay sang Thiên Thuận đúng lúc cũng vừa quay qua cô. Tuy chưa bao giờ th mặt Trương Tán nhưng cô cũng biết là kh .
Cho dù thời gian sức bào mòn một con nhưng cũng chẳng thể nào mà mòn nh như vậy, từ một vệ sĩ cao lớn lại biến thành tong teo, sụm lưng vậy chứ.
- Ông ơi, làng chỉ một Trương Tán ạ? – Thiên Thuận kiên nhẫn hỏi tiếp.
- , cả làng mỗi tên Trương Tán thôi. tìm làm gì?
- A, lẽ chúng cháu nhầm nhà ạ. Xin lỗi vì làm phiền .
Dứt lời, Tử Hân nh chóng cúi chào và kéo tay Thiên Thuận rời khỏi. Cứ nghĩ tới số tiền đã bỏ ra cho m tay thám tử để bị lừa thế này, mặt cô hóa bí xị.
Th cô bạn gái dùng dằng, cứ quăng chân về phía trước cho nó rớt đâu thì rớt mà Thiên Thuận chẳng nhịn được cười.
- Em giận ?
- Kh , em giận m tên thám tử lừa đảo.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Lạ thật đ, theo như lời Cảnh Lâm nói thì nhóm thám tử này đó giờ làm việc chuyên nghiệp và chính xác, tuyệt đối kh sai sót. đến chúng ta lại nhầm lẫn vậy chứ?
vẻ mặt đăm chiêu đầy trăn trở của , cơn giận trong cô nh chóng tan biến. Cảnh Lâm là một luật sư tương lai, mối quan hệ khá rộng với các băng nhóm thuộc thế giới ngầm, giới thiệu đương nhiên kh m kẻ ba lơn, lừa lọc như những gã thám tử trước đây do và cô tự tìm.
- hỏi lại họ xem . Hay là thử hỏi thêm m nhà nữa. – Tử Hân nắm tay , dịu giọng.
- Hôm nay Cảnh Lâm đã bay sang nước ngoài nghỉ hè. Theo địa chỉ và mô tả thì chính xác , kh nhầm đâu. về , đợi khi đến nơi, sẽ gọi.
- kh gọi cho bên thám tử luôn? – Cô thắc mắc lên tiếng.
- Tổ chức đó chỉ liên lạc với qua trung gian là Cảnh Lâm thôi. Họ kh muốn tiếp xúc với quá nhiều . – Thiên Thuận từ tốn đáp.
- À. Vậy về thôi. Tự nhiên em muốn ăn măng le rừng tươi, đưa em lên núi hái nhé. – Cô ôm l cánh tay , tựa đầu vào, nũng nịu.
mỉm cười, xoa nhẹ cái trán bướng bỉnh kéo cô chạy ra bến xe buýt. Ruộng đồng buổi ban trưa vắng hoe, chỉ còn mỗi với cô len giữa những con đường đất mòn vàng bóng như rải mật.
Khi Thiên Thuận và Tử Hân trở lại tỉnh J thì cũng đã một giờ chiều. Vừa tr th hai bước vào, dì Lưu mừng rỡ chạy tới ôm chầm l cô, hỏi thăm rối rít. Hơn nửa tháng qua, cô kh ghé trang trại.
- Thi cử xong , sau này thường xuyên đến chơi cùng dì.
- Dạ vâng. À, dì ơi, dì còn…cơm nguội kh ạ? – Tử Hân ngập ngừng lên tiếng.
- Cái con bé này, bày đặt ngại ngùng nữa, vô đây dì dọn cho ăn.
Dì Lưu vừa nói vừa kéo tay cô xuống bếp. Thiên Thuận theo họ, lắc đầu cười nhẹ. Kh cô, bà coi là nhất, còn mỗi lúc cô xuất hiện thì bà chẳng thèm ngó ngàng gì nữa, xem hệt như kẻ tàng hình vậy.
Căn nhà nhỏ vốn im ắng chiều nay rộn ràng tiếng nói cười. Những c nhân làm vườn gần đó nghe th liền lắc đầu ngán ngẩm, họ kh biết dì Lưu này thật là bà con dòng họ với Lý Hạo Nam hay chăng nữa.
Theo họ thì đáng lý khi biết rõ Tử Hân đã được đón vào Lý gia và định sẵn sẽ trở thành vợ tương lai của Hạo Nhiên, chí ít bà cũng nói gì để cô cùng Thiên Thuận bớt cặp kè mới . Đằng này cứ rủ rê cô tới nhà chơi thường xuyên, như vậy khác nào đang đẩy thuyền cho cả hai đâu chứ.
Vậy nên, trong mắt mọi , dì Lưu chính là một kẻ vô ơn, kh chồng, kh con, được Lý gia cưu mang mà còn chẳng biết ều, hiểu chuyện.
Chỉ tội cho dì Lưu, dì nào biết Tử Hân và Thiên Thuận yêu nhau bao giờ, cứ nghĩ hai đứa từng lớn lên bên nhau, thân thiết như em ruột, còn dì thì thương họ như con chứ chèo thuyền, đẩy thuyền giống mọi nghĩ đâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.