Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 21: Cơn Ghen Cuồng Nộ - 1

Chương trước Chương sau

Phụ dì Lưu dọn dẹp bàn ăn và rửa chén xong, Tử Hân theo Thiên Thuận lên núi. nắm tay cô, cẩn thận dìu , cứ chốc chốc, lại quay đầu đôi chân phía sau, sợ cô bị vấp.

Đối với , cô chính là viên ngọc quý kh chút tỳ vết mà muốn bảo vệ, nâng niu cả đời.

Ánh nắng dường như dịu hẳn cái nóng khi xuyên qua những tàn lá thấp. Những mảng sáng tối kh đồng đều do mặt trời chẳng thể soi chiếu hết tạo nên một bức tr đan xen tuyệt đẹp.

Tử Hân đưa tay ngắt một chiếc lá tràm, vò nát và đưa lên mũi ngửi. Cô thích cái kh gian th vắng, u tịch của núi rừng ban chiều, thơ mộng và chút phảng phất buồn khiến thổn thức.

Từ xa, đã nghe tiếng dòng thác bạc hùng vĩ vang trong lòng núi. Dòng thác này chẳng bao giờ cạn, cứ theo bờ đá dốc, tuôn đổ suốt đêm ngày. Qua một cơn mưa lớn đầu mùa hè, nước càng chảy xiết hơn.

Vì chỉ muốn hái măng nên cả hai dừng lại bên con suối gần nhất chứ kh leo lên cao làm gì. Trên bờ suối, vô số cụm cây le x tốt mọc san sát nhau, tạo thành lớp rào c hoàn hảo.

Sau khi dùng rìu chặt bớt những cành cây vướng víu, Thiên Thuận bắt đầu cào lớp lá mục, đào l những búp măng hãy còn non cho vào chiếc gùi.

Mặc dù muốn phụ nhưng tại kh cho, sợ cô chui vào bụi rậm xước tay, xước chân nên cô chỉ tới lui ngó.

- Thiên Thuận, kh hái m cái búp cao nè, khỏi đào? – Tử Hân trỏ vào búp măng x sát bên , thắc mắc.

- M búp đó già, để đào măng non cho em.

- bỏ khúc già , l ngón tay bấm xem khúc nào còn non thì l. – Cô tiếp tục cống hiến ý kiến.

- th uổng, nó lên cao vậy , để nó thành cây em nhé. – ngẩng lên cô, nháy mắt tìm sự đồng tình.

- Em hiểu , nghe lời .

Cô tủm tỉm cười và tháo giày, từ từ lội xuống lòng suối, đến ngồi trên phiến đá nhẵn trơn, cho dòng nước mát lạnh tràn trề chảy ngang đôi chân trắng hồng.

Nghe Tử Hân im ắng hồi lâu, Thiên Thuận vội quay lại xem thì th cô đang nghịch nước.

Hình ảnh thiếu nữ giữa chốn non thiêng tiên cảnh đẹp tựa tr vẽ khiến toàn thân dường như bất động. Khi cô cất tiếng gọi, mới sực tỉnh, gấp gáp chạy tới bên cạnh.

Bàn chân đong đưa trong làn suối khe khẽ chạm vào đôi chân nhỏ n. Cô luồn tay ôm l , nhẹ tựa đầu vào lòng, mi mắt khép hờ, thỏ thẻ.

- , lần sau lại dẫn em lên thác xem hoa Đỗ Quyên nhé.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Được. Hôm nào sớm một chút. Đỗ Quyên chỉ nở vào mùa xuân và hè thôi, sang thu là tàn hết.

Câu nói vừa dứt, Thiên Thuận âu yếm vuốt nhẹ mái tóc dài cúi xuống hôn lên vầng trán xinh. Đột nhiên nghe tiếng Tử Hân bật cười kh khách, ngơ ngác đẩy vai cô ra, ánh mắt khó hiểu chằm chằm đối diện.

- Em cười gì vậy?

- Em cười đó. Muốn hôn, kh chọn chỗ thích hợp hơn?

- Vậy theo em, chỗ nào mới thích hợp?

- kh biết thì thôi.

Tử Hân giận dỗi bật dậy, quay . Mới bước một bước liền bị Thiên Thuận nh chóng kéo lại. Thế là, cô mất đà, ngồi luôn trên đôi chân cực phẩm. luồn tay ôm siết vòng eo thon, giữ chặt kh bu mặc cho cô giãy giụa.

- Bỏ em ra.

Cô hung dữ cấu mạnh vào tay Thiên Thuận. Lợi dụng lúc đau mà bu lỏng, liền tiếp tục vùng bỏ .

cũng chẳng vừa, lội theo tóm l hai vai cô ấn ngồi xuống phiến đá đột ngột nâng nhẹ chiếc cằm th tú, buộc cô vào .

-

Lời vừa cất lên đã bị gián đoạn bởi nụ hôn nồng nàn. Cơn gió chiều từ đỉnh núi tràn về, qu quẩn khắp nơi nhưng Tử Hân chẳng th lạnh chút nào bởi làn môi nóng rực của Thiên Thuận khiến nhiệt độ và nhịp tim trong cô kh ngừng tăng cao.

Qua kh biết bao nhiêu lâu, mới bu tha cho cô.

- Là nơi đây kh? – Thiên Thuận đưa ngón tay chạm nhẹ cánh môi hồng, thì thầm hỏi nhỏ.

- trêu em.

Cô xụ mặt, đập mạnh chân xuống lòng suối làm nước văng tung tóe. Ngước những đám mây đen đang lừng lững kéo tới, đoán chừng trời lại sắp mưa, vội cúi xuống, bế cô vào bờ, tỏ vẻ hối lỗi.

- Em đừng giận mà. Lần sau kh dám nữa. về thôi.

Đeo chiếc gùi lên vai, Thiên Thuận đưa tay đến trước mặt Tử Hân, khẽ nghiêng đầu. Cô liếc mắt lườm một cái sắc xéo. Thế nhưng, khi ta vừa rụt lại thì cô liền lao tới, nắm chặt l.

Xuống tới trang trại, sau khi xếp măng vào chiếc túi gi, l xe máy chở cô về biệt thự. Cả một ngày quấn quít bên nhau, giờ sắp chỗ ai n ở khiến cô kh kiềm được xót xa.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...