Sao Băng Qua Trời
Chương 201: Vai Gầy Nặng Gánh - 1
Chiếc phi cơ hạ lần tầng mây và đáp trên đường băng. Hạo Nhiên mang theo tâm hồn nặng trĩu bước xuống thang. Bầu trời mùa hè trong x nhưng lòng lại tựa hồ bão bùng vây kín.
Thủ tục hoàn tất, nh chóng kéo vali bước ra. Từ xa, đã th Chu Hà đang đứng chờ.
Hôm qua, gọi ện, nói sơ khởi chuyện muốn ều tra mối liên quan về đàn đã c.h.ế.t Du Thiên Thành với c thức làm rượu của Hoa Tửu cho kết nghĩa nghe và cũng nhiệt tình đồng ý giúp đỡ thằng em lên rừng xuống biển tìm ra sự thật.
Bản thân chẳng dám liên lạc bảo Lưu Nhược Bân đưa đón vì sợ Lý Hạo Nam bằng cách vô tình nào đó sẽ phát hiện.
- .
Hạo Nhiên vừa dứt lời, Chu Hà đã ôm l , vỗ vào lưng hai cái tiếp thêm sức mạnh cũng như an ủi, động viên. nào ngờ tập đoàn Nam Thành to bự bên trong lại rối tung như nồi cám lợn chứ.
- Đi nào.
Chu Hà mau mắn xách hành lý giùm Hạo Nhiên và gấp gáp cùng l xe.
Suốt quãng đường từ sân bay về khách sạn Kingdom, cho hay rằng đã ều tra mối quan hệ giữa Du Thiên Thành với cơ sở sản xuất rượu Hoa Tửu năm xưa và th qua c việc trước đó của đã cho ra một kết quả thú vị.
- Du Thiên Thành và Lâm Bình, cũng là con trai chủ cơ sở Hoa Tửu từng chung một đoàn kịch chuyên biểu diễn tại các tỉnh thành trong nước đ chú ạ. – vừa tập trung lái xe vừa nói.
- Vậy còn biết ai trong đoàn kịch đó nữa kh ? – Hạo Nhiên chồm lên, hỏi.
- Còn nói, chú cứ nghỉ ngơi cho khỏe, chiều đưa chú gặp con trai trưởng đoàn chứ chủ thì bán muối , giả như còn sống, cũng lẫn .
Cơ mặt Hạo Nhiên giật liên hồi khi nghe nói. Kh đang gấp rút tìm ra sự thật ư, lúc m mối đến lại bất an, phập phòng quá đỗi. Cố gắng hít thở thật sâu cho bình tĩnh lại, nhắm mắt mong mau mau tới khách sạn.
Trong đám em quen biết từ đó giờ, Hạo Nhiên chỉ tin tưởng ba , là Chu Hà, Lục Vấn Sinh và Lưu Nhược Bân. Vậy nên, mới l khách sạn Kingdom làm nơi tá túc chờ ều tra và dặn Lục Vấn Sinh đừng tiết lộ để ai biết.
Bản thân Lục Vấn Sinh được cái hay, nói nghe vậy chứ kh tò mò hỏi sâu, trừ phi ảnh hưởng trực tiếp tới việc kinh do của .
- Chu Hà, chuyện em nhờ phiền nhiễu c việc kh? – Hạo Nhiên ái ngại hỏi khi xe vừa dừng ngay cổng khách sạn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Đương nhiên kh phiền, làm cảnh sát hình sự, đây cũng là c việc đ. Nói chứ chú yên tâm, sắp xếp được. Chiều tầm hai giờ quay lại.
Dứt lời, Chu đầu sọ khuyến mãi cho thằng em nụ cười ma mị.
Hạo Nhiên cũng mỉm môi đáp lễ bởi hết nhe răng nổi và mau mắn rời xe, tiến vào bên trong. Nhận phòng xong xuôi, bu nằm thườn thượt trên giường cái đầu báo khói cả đỗi muốn mờ mắt mới bật dậy, nhấn số gọi báo tin cho Tử Hân.
- Hạo Nhiên, tới đúng kh? về khách sạn chưa? – Tử Hân hỏi dồn ngay khi vừa bắt máy.
- Ừ. mới tới. Vợ à, em nhớ ăn uống đàng hoàng, đừng bỏ bữa cũng đừng lo lắng quá nhé. – dịu giọng nhắc nhở.
- Vâng. – Cô đáp khẽ.
Chuyện trò dăm ba câu, Hạo Nhiên tạm biệt cô, cúp máy để báo Kelvin yên tâm vì họ đang ở c ty làm việc. Nhân đó, được Kelvin cho hay ba mới gọi mượn tiền quay vòng vốn.
Hoàn thành nghĩa vụ , tr thủ chợp mắt một chút để còn chuẩn bị c chuyện.
Chiếc đồng hồ cứ thế nhích dần về một giờ chiều, ện thoại reo lên chu báo thức. Hạo Nhiên lờ mờ tỉnh giấc, quờ quạng tuột khỏi giường, ngồi như thằng chán đời dưới sàn cả đỗi cho tỉnh táo mới lục đồ, chui vào nhà tắm.
Lúc xuống cổng thì Chu Hà đã tới, khẽ nhếch miệng cười, cảnh sát này thật đúng hẹn, chẳng chệch phút nào. Chu đầu sọ chờ thằng em thắt dây an toàn xong liền nhấn ga vọt thẳng.
Xe chạy vòng vèo hết m ngã đường dừng lại trước một căn nhà thiết kế khá cổ xưa nằm sâu trong con hẻm vừa đủ một chiếc ô tô chui lọt. Cũng may sân nhà khá rộng nên Chu Hà yên tâm chỗ quay đầu xe.
Đón họ là một đàn tầm năm mươi tuổi, tên gọi Châu Sương, dáng lùn và mập mạp, gương mặt kiểu hài hài. Tr th hai vị khách bảnh bao, ta niềm nở chào hỏi và mời vào trong uống nước trò chuyện bởi Chu đầu sọ đã gọi từ trước.
- Nhà này đồ cổ chú nhỉ? – Chu Hà đảo mắt quan sát xung qu, cất giọng.
- Ừ, từ thời bà cha mẹ đến còn gì, mốc meo cả nhưng chính quyền kh cho phá vỡ kiến trúc nên ở vậy luôn. – Châu Sương hề hà đáp.
Uống cạn ly trà đầu tiên, Hạo Nhiên vào thẳng vấn đề, nhờ Châu Sương nói cho biết về mối quan hệ giữa Du Thiên Thành và Lâm Bình trong đoàn kịch năm xưa chỉ đơn thuần là đồng nghiệp hay bạn bè thân thiết bởi c thức bí truyền nhà họ Lâm kh thể nào dễ dàng rơi vào tay một ngoài như Du Thiên Thành được.
Châu Sương thở dài một tiếng, chậm rãi kể lại chuyện ngày trước. Ông bảo bản thân vừa cảm thương cho số phận Lâm Bình cũng vừa bức xúc thay cho vợ .
Số là năm xưa, Lâm Bình và vợ đều là kép chính trong đoàn, trai tài gái sắc, thường xuyên diễn cùng nhau. Mặc dù nhà cơ sở sản xuất rượu hẳn hoi nhưng hai vợ chồng lại kh nối nghiệp cha già mà cứ bôn ba theo đoàn hết tỉnh này sang đến tỉnh kia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.