Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 202: Vai Gầy Nặng Gánh - 2

Chương trước Chương sau

- Lâm Bình mê uống rượu lắm, ngoại trừ lúc tập và lên sân khấu thì đều tr thủ uống. Xong lại thượng cẳng chân, hạ cẳng tay với vợ.

Nói , Châu Sương đứng dậy, chui tọt vào trong phòng, để mặc hai vị khách ngồi ngơ ngác bởi ta chưa nói gì đến nhân vật chính Du Thiên Thành cả.

Lát sau, Châu Sương quay lại với một xấp hình kỷ niệm đã cũ mà đoàn kịch chụp cùng nhau. Nước ảnh tuy mờ nhưng cũng đủ để rõ gương mặt từng .

Châu Sương đưa tay chỉ vào ba nhân vật chính là Lâm Bình cùng vợ , phụ nữ tên Liễu Thi Lan và Du Thiên Thành.

Đôi môi Hạo Nhiên đột ngột mím chặt, chớp mắt tới lui m lần vì nhận ra phụ nữ xinh đẹp trong ảnh giống Tử Hương đến tám mươi phần trăm, ều này càng củng cố thêm nỗi sợ mọi sự hẳn liên quan tới ba .

Châu Sương nhấp thêm ngụm trà tiếp tục cho hay, ngoại trừ Lâm Bình uống rượu quá hóa ngu ngốc thì cả đoàn đều nhận ra giữa Liễu Thi Lan cùng chuyên viên hóa trang Du Thiên Thành ều ám .

Lần nào Lâm Bình đánh đập Liễu Thi Lan, Du Thiên Thành đều nhảy vào can ngăn, hòa giải. nhiều lần nhân viên trong đoàn th cùng phụ nữ này rì rầm to nhỏ tâm sự trong góc khuất mỗi khi Lâm Bình say mèm nằm một đống ở lều.

- Chỉ sau vài ngày ba rời đoàn thì qua bài đăng trên báo, biết tin nhà của Lâm Bình ở quê bị cháy, thiêu sống hai cha con, chỉ mỗi Liễu Thi Lan cùng đứa bé gái mới sinh là thoát được. từ đó, chẳng nghe ngóng thêm được gì. – Châu Sương buồn bã nói.

- Ông Châu Sương, thể cho xin tấm ảnh này kh? – Hạo Nhiên lên tiếng đề nghị.

- Được chứ, cứ l, nhiều mà.

Nhận tấm ảnh từ tay đàn xong, Hạo Nhiên cùng Chu Hà cũng xin phép ra về vì đã làm phiền quá lâu. chủ Nam Thành kh quên để lại chiếc phong bì như quà cảm ơn gia chủ.

Vào xe , mặc Chu Hà chạy, Hạo Nhiên cứ bức hình trân trân, trong câu chuyện của Châu Sương chẳng bóng dáng ba nhưng cớ làm mà trùng hợp đến mức cưới một cô gái giống Liễu Thi Lan như vậy.

Ngần năm mẹ qua đời nào để ý ai, vậy mà khi gặp Tử Hương liền đổ ngay. Càng nghĩ càng đau đầu, chóng mặt.

- Chu Hà, ngày mai em xuống tỉnh C một chuyến, em cần lên chính quyền xác nhận lại vụ hỏa hoạn ở cơ sở Hoa Tửu và đứa bé gái . – Hạo Nhiên ra hai bên đường, lơ đãng nói.

- Được, cùng chú, dù gì cảnh sát nói chuyện với nhau cũng nh hơn. – Chu đầu sọ vội đáp.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Chu Hà, em cám ơn .

- Đừng khách sáo.

Dù Chu Hà muốn cùng thằng em dùng bữa cơm nhưng hiện tại Hạo Nhiên đang kh tiện lộ diện nên đành thôi. Thả xuống cổng , gấp gáp phóng về nhà. Xem ra, ngày mai đổ việc của lên đầu em cảnh sát chung trong tổ.

Trở lại phòng, Hạo Nhiên quẳng bức ảnh lên bàn và mở tủ lạnh, l lon nước ra ban c ngồi uống. chưa từng nghĩ tới một ngày bản thân trốn kh dám về nhà và đối diện với đã sinh thành .

Thời gian hờ hững trôi, bóng chiều lảng vảng bu từng lớp tím nhạt đậm dần, cuối cùng là tối thui, hàng đèn đường bật sáng trưng cùng muôn thứ ánh sáng từ nhiều thiết bị.

Hạo Nhiên uể oải bật dậy, tiến về phía cửa khi nghe tiếng gõ, đoán là nhân viên đưa thức ăn lên theo căn dặn của Lục Vấn Sinh. Thế nhưng, khi cửa hé mở, đập vào mắt là gương mặt vui vẻ của thằng bạn học, trên tay bưng theo phần ăn dành cho hai .

- Ăn tối cùng nhau nhé. – Lục Vấn Sinh dịu giọng đề nghị.

Hạo Nhiên mỉm cười gật đầu, dạt qua một bên cho vào. Cả hai nh chóng bày biện các thứ ra và ngồi xuống.

Quen biết Hạo Nhiên đã lâu, chẳng bao giờ Lục Vấn Sinh th trốn nhà ở khách sạn như thế này cả. Tuy vậy, nào dám hỏi, nếu như muốn, hẳn sẽ tự nói cho biết còn kh thì thôi, chỉ thể đối đãi với tình bè bạn thuần túy nhất.

- Đều là những món thích đ. – Lục Vấn Sinh tự hào khoe.

- Cám ơn .

Hạo Nhiên mở tủ lạnh l một lon bia khui và rót vào hai chiếc ly nhỏ. Vì ngày mai còn việc quan trọng, đường xa nên đâu dám uống nhiều, hơn nữa, Lục Vấn Sinh kh bợm, bạn bè hay đối tác thì chỉ cụng một ít để xã giao thôi.

- Hạo Nhiên, nếu việc gì cần giúp thì cứ nói, đừng ngại. – Lục Vấn Sinh nâng ly, chân thành mở lời.

- Được, hiểu mà, sẽ nhờ khi cần thiết.

Hai đàn cứ thế ăn cùng nhau và thi thoảng ngưng đũa, ôn lại kỷ niệm những năm cấp ba. Cái thời vô tư vô lự, mặc kệ đời sóng gió cho ba mẹ lo, còn bản thân chỉ biết ăn, chơi và học.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...