Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 216: Tấm Thân Tàn Tạ - 2

Chương trước Chương sau

- Chào , đến đưa đồ cho chủ. – Lưu Nhược Bân vừa nói vừa trao cái bịch đen cho Lục Vấn Sinh.

- Ừ. ta mua cái gì thế nhỉ? – Lục Vấn Sinh cười cười, liếc tr vào.

Bởi vì gấp gáp quá nên Lưu Nhược Bân nào gói kỹ càng, thành thử Lục Vấn Sinh th tất tần tật cả bột, kiêm tim và dụng cụ pha chế. Mắt trợn tròn, miệng há hốc, lắp bắp Lưu Nhược Bân.

- Cái…cái gì thế này? Ma…ma…

Lục thiếu gia còn chưa nói hết đã bị Bân mập dùng tay bịt miệng lại. Ai đời đứng giữa ngã tư đường mà tên giám đốc Kingdom làm như nhà vậy, sợ cảnh sát kh việc làm hay gì.

- Xin , hãy mau về đưa cho chủ , gì, bảo giải thích nhé.

Dứt câu, Lưu Nhược Bân co giò trở lại xe, chui tọt vào và chạy mất dép, bỏ mặc Lục Vấn Sinh hoang mang đứng trơ trọi một .

Bản thân Lục Vấn Sinh vẫn chưa rõ khoai lang, khoai mì gì cả. chủ Kingdom mà giờ bỗng bị gài độ, hô biến thành tên vận chuyển chất cấm cho khách hàng dùng ngay trong khách sạn của .

Tuy bác là cục trưởng đ nhưng nếu cảnh sát sờ vào thì ra tay cứu mới lạ.

Mím chặt môi, Lục Vấn Sinh bất lực leo lên xe, quay trở lại Kingdom và thẳng lên phòng Hạo Nhiên.

Ban nãy, nghe nhân viên lễ tân báo ấm Lý gia bế một phụ nữ vào và còn tên cảnh sát theo cùng. Thầm nghĩ chẳng lẽ là họ rủ nhau hút chích trong khách sạn của ư.

Khi đôi chân dừng lại trước cửa phòng VIP, Lục Vấn Sinh rút ện thoại gọi cho Hạo Nhiên nhưng chỉ th đổ chu hai hồi tắt chứ chẳng bắt máy.

M giây sau, cửa hé mở và Hạo Nhiên xuất hiện với bộ dạng đúng chuẩn con nghiện, vội vàng giựt l cái bịch trên tay , lủi vào cuối hành lang, loắn quắn lục tìm.

- Trời ạ. hư đốn từ lúc nào vậy hả?

Lục Vấn Sinh rít lên và nắm tay Hạo Nhiên kéo như bay về căn phòng VIP mà vẫn hay sử dụng, tống cổ vào và khóa cửa lại. run rẩy l nước, lập cập pha thuốc và tiêm vào tay mà da gà, da vịt nổi rần rần cả .

Tiếp đó, lại chứng kiến cảnh Hạo Nhiên ngất ngây phê thuốc. bộ dạng của tiếc thay cho một từng là thần tượng của .

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Còn đâu Lý Hạo Nhiên đàng hoàng, lịch thiệp nữa chứ, rốt cuộc là đã sa chân vào vũng lầy từ khi nào mà bây giờ mới hay.

đến m tiếng đồng hồ sau, Hạo Nhiên mới dần tỉnh táo lại. Nhác tr th Lục Vấn Sinh kho tay, chằm chằm , vội vàng đứng lên.

- cần ở một lời giải thích, Hạo Nhiên, kh tin kết bạn lầm . – Lục Vấn Sinh thất vọng đề nghị.

cũng đã bại lộ nên Hạo Nhiên đành cắn răng kể hết mọi chuyện xảy ra với trong m ngày qua. Lục Vấn Sinh nghe đến đâu thì đen mặt đến đ, chuyện này thật quá sức hoang đường .

- tin kh? – Hạo Nhiên buồn rầu hỏi.

- Tính trước giờ biết rõ nên mới th sốc. Hạo Nhiên à, đưa đến gặp bác nhé, hãy trình bày và đề nghị bên cảnh sát giúp đỡ. – Lục Vấn Sinh khẩn trương.

- Như vậy khác nào chui đầu vào rọ. Vấn Sinh, đâu ai tin lời một thằng nghiện nếu kh bằng chứng rõ ràng. Bác sẽ tin ta hơn chúng ta.

Những lời Hạo Nhiên nói suy nghĩ lại thì thật là đúng nên Lục Vấn Sinh hứa sẽ giữ im lặng. Luật pháp là luật pháp, một khi chứng cứ đầy đủ thì mới đ.â.m đơn khởi kiện được, mà bị kiện còn là một kẻ chức của. Chỉ sợ chưa ra trắng đen gì đã bị ta dùng tiền đốt chết.

Lúc Hạo Nhiên về lại phòng thì Tử Hân đã thức tự bao giờ, cô ngồi thẫn thờ tr ra ô kính. Nghe tiếng bước chân tiến gần, gương mặt th tú hốc hác từ từ quay lại, đôi mắt hãy còn ngấn nước tr lên.

- Em thức lâu chưa? – Hạo Nhiên dịu dàng vuốt mái tóc cô.

- đâu vậy? Em thức nãy giờ , ra hành lang cũng kh th nên em trở vô lại. – Cô đáp.

- Tử Hân em, chúng ta tạm thời hãy quay lại nước B nhé. Mối thù này kh một, hai ngày là trả xong được, cần bằng chứng đầy đủ. Lát nữa đưa em về khách sạn em thuê l đồ.

Tử Hân khe khẽ gật đầu, cô bây giờ cũng chỉ còn lại chỗ dựa là chồng này thôi.

Hạo Nhiên quỳ sụp xuống, rúc đầu vào lòng vợ. đang mang cảm giác tội lỗi khi đối diện cô mặc dù bản thân là bất đắc dĩ vì bị ác hại. kh thể nói sự thật cho cô hay bởi sợ cô lo lắng, sợ cô sẽ kinh hãi mà bỏ rơi .

Đôi tay mảnh gầy của Tử Hân run run chạm khẽ mái đầu Hạo Nhiên nhẹ nhàng ôm l. thật quá đáng thương, chỉ trong thoáng giây thôi mà mất tất cả .

Giọt nước mắt lặng lẽ rơi ướt làn tóc dày của đàn . Cô bỗng th hối hận vì quãng thời gian đằng đẵng đã đối xử tuyệt tình với . cuộc đời thể đùa giỡn ta như vậy chứ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...