Sao Băng Qua Trời
Chương 217: Uẩn Khúc Phía Sau - 1
Mới năm giờ chiều, cơm tối đã được đưa đến theo ý của Hạo Nhiên. Một cử chích cách nhau tầm bảy, tám tiếng nên tr thủ ăn cùng Tử Hân sớm một chút, sợ trễ lại bị cô phát hiện.
Liếc cô vợ ốm o ngồi đối diện dường như chẳng muốn động đũa làm lo lắng kh yên.
Từ sau tai nạn, cô yếu hẳn, ăn ít mặc dù thuốc bổ đưa vào khá nhiều. hiểu là bởi tâm lý cô buồn sầu dẫn đến chán chường, cứ cái đà này cô sẽ gục ngã mất.
- Tử Hân, em muốn ăn món gì thì cứ nói, mua cho em. – Hạo Nhiên nhẹ nhàng cất lời.
- Đồ ăn quá nhiều còn mua gì nữa. Em dùng chỗ này được .
Cô cười khổ và cúi xuống. Hạo Nhiên cảm giác như cô đang nuốt từng hột cơm. Khi rơi vào hoàn cảnh giống cô, mới thấu tỏ nỗi đau trong lòng vợ .
Trước đây, cô xa cách lạnh nhạt vì là con trai kẻ thù, rốt cuộc bây giờ, khi sự thật phơi bày thì cô suy nghĩ khác về tình cảm dành cho kh hay vẫn đau đáu khổ tâm hướng về ảnh hình xa .
- Hạo Nhiên, em no quá. – Cô bất lực cúi đầu.
- Ừ, em nghỉ ngơi chút nhé, nhờ đến truyền dịch cho em.
Hạo Nhiên nói và nh chóng thu dọn tất cả, bưng ra ngoài, đặt sát mép cửa để lát nữa nhân viên lên thu dọn. đồng hồ đã ểm sáu giờ đúng, sốt ruột phóng tầm mắt xuống phía dưới ngóng tr.
Khi chiếc ô tô màu đỏ của Tô Mộc Linh từ từ tiến vào c chính, mới thở phào nhẹ nhõm.
- Hạo Nhiên, tới hơi trễ. – Tô Mộc Linh hối hả cúi chào.
- Cô mới dùng cơm xong, ăn chưa được nửa chén. – Hạo Nhiên cười buồn.
Tiếp đó, mau mắn mở cửa mời Tô Mộc Linh vào. Nhác th mặt nhau, cả Tử Hân lẫn cô bác sĩ đều cười mếu, ôm chầm l đối phương. Tô Mộc Linh đâu ngờ mới bao nhiêu ngày kh gặp mà Tử Hân gầy guộc quá.
- Cô chuyền nước và trò chuyện cùng vợ nhé. ra ngoài việc. – Hạo Nhiên dịu giọng.
- đâu vậy? – Tử Hân bất chợt lên tiếng.
- lòng vòng gần đây thôi, chung với Lục Vấn Sinh, em đừng lo. À…mà cô Mộc Linh ăn tối chưa nhỉ? – Hạo Nhiên trả lời Tử Hân xong lại quay sang hỏi Tô Mộc Linh.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Chốc nữa về ăn sau. – Tô Mộc Linh nghệch mặt đáp.
Hạo Nhiên đưa tay chào cả hai thêm lần nữa gấp gáp lui ra, chạy tới phòng VIP của Lục Vấn Sinh và l chìa khóa mở cửa, chui tọt vào. Vì sợ vật vã bên ngoài, thằng bạn tốt đành bất đắc dĩ cho mượn cái tổ của làm nơi tiêm chích.
Cả hai cô gái đều chẳng hay biết gì về lời nói dối của Hạo Nhiên. Tô Mộc Linh nh nhẹn soạn dụng cụ và tiến hành truyền dịch cho Tử Hân.
Ban nãy, đang ở bệnh viện thì cô nhận được cuộc gọi số lạ hoắc, bắt máy mới biết là Hạo Nhiên. nhờ cô đến Kingdom giúp vợ vì Tử Hân vẻ suy nhược nặng.
Ngồi cạnh bên giường, Tô Mộc Linh nhấn nhá một hồi đánh liều hỏi han Tử Hân vì cô ngạc nhiên lẫn khó hiểu khi hai vợ chồng nhà kh ở lại trú ngụ trong khách sạn, còn bệnh thế này nữa.
- Tử Hân, chẳng cố ý xen sâu vào đời tư của nhưng thế này, lo lắm, hãy nói cho biết đang gặp sự cố gì vậy?
Tô Mộc Linh nắm l bàn tay x xao, ánh mắt thân tình thẳng vào bạn thân như mong chờ được nghe câu trả lời thật lòng.
Tử Hân cố ngăn dòng nước mắt chực trào tuôn, gật đầu lia lịa và tiết lộ với Tô Mộc Linh tất cả mọi chuyện từ trước đến giờ.
- chơi vơi quá, Mộc Linh à, hoàn toàn mất niềm tin với tất cả. – Tử Hân bật khóc òa.
- Trời ơi, mà những chuyện này lại xảy đến với chứ?
Chẳng thể làm gì khác hơn vào giây phút này, Tô Mộc Linh choàng tới ôm l Tử Hân, để cho cô bạn thoải mái khóc thương cho phận đời đầy thống khổ. Cô ngờ đâu bản thân đã suýt chút mất bạn tốt này.
Tử Hân khóc rấm rứt. Cô bây giờ đối với Thiên Thuận là một mớ tình cảm hỗn độn. Lúc thoát ra khỏi nhà , cô vẫn kịp th tấm lưng sơ mi trắng đẫm máu, hẳn đó là vết đạn b.ắ.n khi đến cứu cô.
Những gì cãi cọ cùng ba , cô nghe cả. lo lắng, coi cô như mạng sống, cô hiểu chứ, nhưng b nhiêu đó chẳng thể khỏa lấp việc đã dối gạt cô, hùa theo ta, chiếm đoạt mọi thứ của Hạo Nhiên.
Ấy mà, còn dám bảo cô cứ chờ trả thù. Hóa ra, hai cha con đã tính toán chu toàn tất thảy, hợp thức hóa số tài sản kia về tay họ.
Bóng tối nhạt nhòa rơi dần trên ô cửa kính khách sạn và rớt trên nhành cây rủ lá ngang cửa sổ phòng bệnh nhân. Thiên Thuận thừ mặt tr ra bên ngoài, làm thể quên và thôi ám ảnh ánh mắt ai oán của con gái yêu, hẳn bây giờ, cô đối với chỉ còn mỗi thù hận.
Giây phút nhận lại cha ngỡ như đã mất bao năm qua, đã vừa mừng vừa suy sụp. Khoảnh khắc quyết định bảo vệ cũng như chặn đứng hy vọng mong m cuối cùng của Tử Hân thì biết bản thân vĩnh viễn mất cô .
Bàn tay v m.á.u vô tội, tái hiện tội ác tày trời của ba , còn tư cách đâu giành giật cô với Hạo Nhiên nữa. Đời bây giờ, cô đơn hết kiếp, chẳng khác nào cái xác rỗng kh hồn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.