Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 22: Cơn Ghen Cuồng Nộ - 2

Chương trước Chương sau

Mùa hè năm nay, Tử Hân và Thiên Thuận đều kh đăng ký lịch học. Ba tháng tới đây sẽ lên núi, tập trung thiền định cùng Diệp sư phụ. Bản thân niềm đam mê bất tận với võ học, mà trong võ học l Thiền làm gốc.

Ngồi sau tấm lưng rộng của , nước mắt cô bất giác trào ra. Thời gian bên nhau vốn chẳng nhiều để mà giận dỗi, cô thương kh hết thì giận cho đành lòng, chẳng qua chỉ là muốn làm nũng một chút thôi.

Tới trước cổng chính, Thiên Thuận thả Tử Hân xuống quay xe. Cô kh vào nhà vội mà cứ đứng ngóng theo cho tới khi bóng mờ dần trong màn mưa lất phất.

Nghe tiếng ù ù từ xa, biết cơn mưa lớn cũng đang kéo về phía , cô vội chạy đến, đưa tay nhấn chu.

Khi cánh cổng lớn mở tung, Tử Hân xém chút c.h.ế.t ngất khi th đứng trước mặt kh dì Hà hay bất kỳ cô hầu gái nào khác mà chính là chủ Lý gia.

- chủ, ra đây? – Cô nh chóng l lại bình tĩnh, nhỏ giọng hỏi.

- Em đâu với Thiên Thuận mà giờ mới về, hả? Lạc Tử Hân, đến trường, em sánh đôi cùng ta, cũng mắt nhắm mắt mở kh chất vấn em, nhưng kh chấp nhận chuyện em bỏ chồng ở nhà chơi cùng đàn khác. Còn dám tắt ện thoại nữa.

vừa hét xong thì cơn mưa liền sập xuống. Cùng lúc này, Tử Hân phát hiện ra là đã uống rượu, thứ hương thơm từ loại vang mạnh đắt tiền kh thể nào nhầm lẫn được.

Biết nói gì bây giờ cũng đều kh ổn, cô cúi đầu im lặng.

Hạo Nhiên dùng ánh mắt dò xét cô. Nhác th cái túi vẻ nặng nề trên đôi tay mảnh khảnh, từ từ tiến tới, đoạt l.

- Măng ?

- , chỉ lên núi hái măng thôi. – Cô lí nhí đáp.

- Hái măng thôi mà từ lúc mặt trời chưa mọc đến lúc lặn luôn ? Tử Hân, em hái hết măng trên núi kh?

Dứt lời, Hạo Nhiên vung tay ném thẳng cái túi bay ra ngoài đường. Tử Hân thẫn thờ những búp măng tung tóe khắp nơi bị chiếc ô tô vụt sang cán nát. Sau khi ném ánh mắt giận dữ về phía Hạo Nhiên, cô vụt chạy tới, cố gắng nhặt lại.

Nước mắt hòa lẫn vào mưa lã chã tuôn rơi. Cô khóc nức nở bởi đây là tất cả c sức của Thiên Thuận. Bàn tay bất lực cào cấu cốt để l hết những mảnh măng bị xe cán dính xuống lòng đường.

- Tử Hân, em đang làm gì vậy? Em khóc cái gì?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hạo Nhiên gào lên khi th các ngón tay cô đầy những máu, nhưng ều khiến đau lòng hơn chính là bộ dạng mất kiểm soát của cô lúc này.

Mặc cho lôi kéo kịch liệt, cô vẫn vũng vẫy bám chặt mặt đường, khóc lóc thảm thương.

Chẳng còn cách nào khác, đành nhấc bổng cô lên, vác vào trong nhà, đem về phòng ném thẳng xuống giường.

- Em muốn ăn măng chứ gì? Em muốn ăn măng trên núi chứ gì? Được, Lý Hạo Nhiên sẽ đích thân hái cho em.

Nói , xồng xộc chạy . Tử Hân nghe rõ tiếng bước chân nện xuống cầu thang, tiếng đám hầu gái cùng dì Hà la hét om sòm gọi quay lại và tiếp đó là tiếng nói đ thép, cấm họ kh được cản trở kèm lời hăm he sẽ đuổi việc nếu ai dám theo đuôi của .

M phút sau, dì Hà gấp gáp lao vào, khóc lóc năn nỉ, xin Tử Hân hãy đuổi theo Hạo Nhiên.

Vì vẫn còn giận, cô cứ ngồi im như tượng đá, kh nhúc nhích và cũng chẳng trả lời. Th vậy, dì Hà quỳ rạp xuống sàn, khóc thảm.

- Cô chủ, chủ sức khỏe kh tốt, trong đang men rượu, trời lại mưa lớn, bề gì thì chủ g.i.ế.c chúng ta mất.

Dì Hà mải cúi đầu mà kh biết rằng Tử Hân đã rời khỏi từ bao giờ. Qua hồi lâu, chẳng nghe động tĩnh gì, bà ngước lên xem thì chỉ còn chiếc giường trống trơn.

Vội vàng chạy xuống, vừa kịp th chiếc ô tô lao nh ra cổng, bà thở phào, toàn thân run rẩy, lập cập l ện thoại gọi cho Lưu Nhược Bân, bảo đội mưa lên núi tìm .

thì Tử Hân cũng trước , thiết nghĩ Hạo Nhiên sẽ kh dám đuổi ai đâu, vì nếu như vậy, đồng nghĩa với việc tống luôn cả cô khỏi nhà, con gái mà mới ban nãy, dốc sức vác vào.

Những cơn mưa đầu mùa hè cứ như trút hết nước từ dưới biển lên, mù trời, trắng đất. Tuy biết lái xe nhưng vì lâu quá kh ngồi ôm vô lăng nên Tử Hân cũng lo lắng tột độ. Mà càng lo thì cô lại càng mím môi chửi thầm Hạo Nhiên.

ta chắc c bị ên , hái măng mà xách mỗi cái mạng thì l gì mà hái chứ, làm như bản thân móng vuốt sắc nhọn lắm , hay là dùng răng cạp lên vậy.

Cô hận bản thân cứ mãi quan tâm đó, thả luống cho khỏe hơn kh. Cứ để bị suối cuốn trôi mất tích, hôn ước giữa hai sẽ tự động được th lý, giải trừ trách nhiệm của đôi bên.

Mặc dù đang giận tím cả hoàng hôn cùng suy nghĩ ác ôn như thế nhưng Tử Hân lại chẳng thể bỏ mặc Hạo Nhiên. Vừa rủa xong, miệng cô lập tức lầm rầm cầu nguyện mong đừng xảy ra chuyện, lòng áy náy hối hận vô cùng.

Nếu thể quay ngược thời gian, cô lập tức nhảy khỏi giường và giữ chân chứ chẳng để mọi chuyện trượt dài đến mức này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...