Sao Băng Qua Trời
Chương 220: Người Chồng Nghiện Ngập - 2
- Hạo Nhiên, th trong ổn kh? Từ ngày gặp lại, em tr hốc hác quá. – Tử Hân ái ngại hỏi.
- À. Tại liên tỉnh để ều tra, vì nhớ em, thao thức chẳng yên giấc. – cười ma mị, âu yếm vợ.
Bắt gặp ánh mắt , Tử Hân đột nhiên thoáng chút bối rối. Cũng may là còn cười được, cô sợ sốc quá mà đ.â.m ra chán đời. Bây giờ, cũng chỉ còn mỗi cô và nương nhau tiếp tục sống thôi.
- ngủ chút đây, hơi mệt.
dịu dàng nhướn hôn khẽ lên môi vợ và bật đứng dậy, rảo bước đến chiếc giường và bu , nhắm mắt. Cô quay đầu dõi theo đưa tay kéo bức màn xuống để ánh nắng đừng làm mất giấc.
Chiều tà, Hạo Nhiên lái xe đưa Tử Hân đến căn nhà mà Kelvin đã trao chìa khóa cho . Tuy kh đồ sộ như ngôi biệt thự kia nhưng kh là ngôi nhà nhỏ. Tử Hân cũng từ chối để hầu trong nhà vì muốn tự làm việc, vừa hay lại hợp ý chồng cô.
Khi bữa cơm đơn giản do chính tay cô vợ yêu dấu được bày biện lên bàn, Hạo Nhiên xúc động mãi chẳng nỡ ăn. Cảm giác này mới đúng là gia đình, thật quá ấm áp và đong đầy tình cảm thân thương.
- mau ăn , hay là chê? – Tử Hân chủ động gắp thức ăn bỏ vào chén , nheo mắt hỏi.
- Đâu , tại cảm động quá. Tử Hân à, may mà còn em.
Đưa tay quệt nh khóe mi thoáng ươn ướt, Hạo Nhiên cũng gắp miếng thịt chiên bỏ vào chén vợ và cơm ăn ngon lành.
Tử Hân nghe sống mũi bất giác cay cay, cô th đã thảm lắm mà giờ tr còn thảm hơn. Hai kẻ thảm hại ráp lại với nhau tạo thành cặp đôi quá sức thê thảm.
Ăn uống xong, cả hai cùng nhau xem ti vi. Liếc đồng hồ th đã bảy giờ tối, Hạo Nhiên liền giục Tử Hân mau mau ngủ.
Ban đầu, cô kh chịu, cứ nấn ná bấm hết đài nọ tới đài kia nhưng th cứ gật gù nên đành chiều ý, để cho nắm tay kéo trượt lên phòng.
Bây giờ làn hơi ấm cùng vòng tay ôm của lại khiến cô cảm giác yên tâm và thoải mái, dễ dàng chìm vào giấc ngủ chứ chẳng còn lắng lo đề phòng nữa. chăng thẳm sâu trong tim cô đã coi như chồng , tình cảm phân tán xa xôi dần tập trung về một mối.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đêm dần trôi, trong cơn chiêm bao mơ màng, Tử Hân bất giác xoay đối diện Hạo Nhiên và rúc đầu vào khuôn n.g.ự.c rắn chắc tìm kiếm hơi ấm. Thế nhưng, đáp lại chỉ là một khoảng trống lạnh lẽo khiến cô giật tỉnh giấc.
Đưa mắt khắp căn phòng, chẳng th bóng dáng Hạo Nhiên đâu, Tử Hân đột nhiên d lên một nỗi sợ mơ hồ, cô chầm chậm tụt xuống giường, nhẹ bước tiến đến khung cửa ra ban c, vạch màn, ngó nghiêng dáo dác lại chui vào nhà tắm xem thử nhưng hoàn toàn kh .
Đang nửa đêm mà mồ hôi Tử Hân vã ra như tắm, cô rón rén khắp các ngõ ngách trong nhà tìm kiếm. Nhác th ánh sáng mờ mờ lọt qua khe hở của căn phòng trống, cô hồi hộp tiến gần, đưa tay đẩy cửa và bật ện sáng trưng.
Và , cảnh tượng đập vào mắt khiến cô kinh hãi chẳng thốt nổi nên lời. Hạo Nhiên đang ngồi trong góc, ngất ngây phê thuốc. Kim tiêm, nước cùng b băng các thứ vương vãi khắp nơi.
mất m giây sau, cô mới cử động được. Cùng lúc này, cũng phát hiện đang . Ngước mặt tr lên, th vợ trợn mắt há miệng, vội vàng bò đến phía cô.
- Tử…Tử Hân, …em…
- Á…á…á…
Sau tiếng hét thất kinh, Tử Hân hoảng loạn lùi bước. Khổ nổi tà váy dài vướng víu quấn gót chân run rẩy khiến cô ngã nhào xuống sàn. Hạo Nhiên càng tiến thì cô càng lùi, miệng la hét bảo đừng động vào . Bộ dạng của hiện tại trong mắt cô chẳng khác nào ma quỷ.
Cố gắng giữ vững đôi chân, cô bật dậy, vụt chạy về phòng, đóng sầm cửa lại. Nước mắt lẫn mồ hôi chảy dài khắp gương mặt thống khổ.
Toàn thân cô khuỵu xuống, cảm giác đất trời cũng sụp đổ cả , vì mà lại sa chân vào vũng lầy đó chứ, rốt cuộc là nghiện ngập từ khi nào.
Phía bên ngoài, Hạo Nhiên liên tục đập cửa gọi, bắt cô mở ra cho vào. Thế nhưng, đáp lại chỉ là tiếng khóc tức tưởi nghẹn ngào của hết lòng thương yêu.
Vốn đã cố gắng chịu đựng, chờ cô ngủ thật say mới rời , vậy mà vì cơn vật vã đã tới đỉnh ểm nên gấp rút quên khóa cửa, để , bại lộ tất cả trước ánh đau đớn của cô.
- Tử Hân, mở cửa cho , làm ơn, em ơi… - kêu gào trong nước mắt.
ai ngờ đâu, mới hồi chiều, căn nhà này còn chìm ngập trong khung cảnh hạnh phúc lứa đôi, vậy mà chỉ vài tiếng đồng hồ trôi qua, lại nhuốm màu tang thương địa ngục.
Chưa có bình luận nào cho chương này.