Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 221: Hứa Và Thất Hứa - 1

Chương trước Chương sau

Đêm tàn trong tuyệt vọng cho cả Tử Hân lẫn Hạo Nhiên. Mãi đến bốn giờ sáng, nghe tiếng đ.ấ.m cửa mạnh quá, sợ làm tổn thương bản thân, cô mới bất đắc dĩ mở khóa.

Nhác th ánh sáng lọt qua khe hở, Hạo Nhiên vội vã x vào. Tr gương mặt hốc hác của Tử Hân, trái tim đau đớn vô cùng. Còn cô, cũng tan nát cõi lòng bàn tay tươm đầy máu, thi nhau nhỏ giọt xuống sàn nhà.

- Tử Hân, xin lỗi…

Câu nói vừa cất lên đã tắt lịm bởi cái tát từ vợ bé nhỏ. Tử Hân giương đôi mắt oán giận , lệ buồn chảy thành dòng, rơi rớt thấm nhòa khóe mi. Mãi lâu sau, cô mới run run bật thành tiếng.

- Vì ? Vì lại thể dính vào thứ c.h.ế.t đó? kh hiểu hoàn cảnh hiện tại của chúng ta ư? Rốt cuộc nghĩ gì mà làm thế? nghiện từ bao giờ em kh biết?

Nói xong, Tử Hân bưng mặt, bật khóc xối xả, cô đã nghĩ bản thân sẽ lạnh lùng trước nhưng cuối cùng đối diện lại hóa thành yếu đuối.

biết đâu cô đã xem là chỗ dựa, bến đỗ cuối cùng ngay khi phát hiện ra sự thật từ hai cha con Du Thiên Thành, mà bây giờ mọi thứ bỗng vỡ tan, đẩy cô xuống mồ sâu vực thẳm.

Giây phút Tử Hân quay lưng, Hạo Nhiên lật đật đuổi theo, ôm chặt cô vào lòng mà nức nở, nghẹn ngào.

- xin lỗi, Tử Hân. Là bị ta hãm hại chứ nào tự sa chân vào bùn.

- Ai hại ? bị bạn bè dụ dỗ ? – Tử Hân vùng thoát khỏi vòng tay , gằn giọng chất vấn.

- Là Du Thiên Thành em à.

Dứt lời, Hạo Nhiên bất lực khuỵu xuống trước ánh mắt mơ hồ của Tử Hân và kể cho cô nghe tất cả những gì còn giấu giếm.

Rằng sau khi kết thúc chuyến ều tra, đã quay về Lý gia bị ta đánh ngất, nhốt dưới hầm tối, tiêm ma túy vào và ép buộc gọi ện bảo Kelvin cho mượn tiền. Nhờ Tử Hương liều giải cứu mà mới thoát được chạy tìm cô.

Lại là cơn mưa lệ thấm đẫm gương mặt th tú nhưng kh cô khóc vì oán hận Hạo Nhiên mà là bởi cô hối hận và xót thương .

Cô nào biết trải qua những chuyện kinh hãi như vậy, tấm thân này hẳn đã đau đớn lẫn sợ hãi. lại chẳng nói sớm với cô ngay từ đầu mà chịu đựng một .

Đôi chân nhích từng chút một tới gần và quỳ kế bên, đôi tay cô run rẩy ôm l , những mong xoa dịu bớt tổn thương nặng nề.

- Hạo Nhiên, em xin lỗi, em trách lầm , em xin lỗi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tử Hân càng ủi an, Hạo Nhiên càng tủi thân, vùi đầu vào lòng cô mà khóc lớn. Những nhục hình cùng uất ức dồn nén được giãi bày cùng thương làm nhẹ vơi bớt áp lực.

Sau khi ăn bữa sáng do Tử Hân nấu xong, cả hai dắt nhau trở lại phòng. Hạo Nhiên nằm co cụm trên giường, gối đầu lên chân và nắm chặt l tay cô, biết cơn nghiện sẽ sớm quay lại vì đã gần tám tiếng đồng hồ kể từ lúc chích.

- Hạo Nhiên, như vậy ổn kh? Em gọi nhờ Kelvin giúp chúng ta nhé. – Tử Hân lo lắng hỏi han.

- Đừng, em đừng nói biết. Tử Hân à, em bên cạnh, chắc c sẽ vượt qua thôi. – nói và siết tay cô mạnh hơn khi cơn ớn lạnh đã râm ran bắt đầu.

Cô cố kiềm nén xúc động, ghì l và rút khăn gi lau mặt cho Hạo Nhiên khi th liên tục ngáp vặt, nước mắt, nước mũi chảy tèm lem.

cắn môi, cố chịu đựng cái cảm giác ròi bò trong xương đang hành hạ toàn cơ thể. Thế nhưng, thật sự quá khó, tới cuối cùng, vẫn kh tg được lý trí ban đầu, vội vùng khỏi cô và bỏ chạy.

- Hạo Nhiên, kh được… kh được. – Tử Hân lao theo, ôm chặt l , giữ lại.

- Bỏ ra, chỉ lần này nữa thôi, hứa, một lần này nữa thôi.

Lời vừa dứt, vung tay xô cô ngã dúi dụi và phóng như bay sang phòng bên cạnh, khóa cửa cứng ngắc lập cập l mớ ma túy giấu dưới đệm lên, mau chóng pha chế và tiêm thẳng vào .

- Mở cửa, Hạo Nhiên, định cứ thế này mãi ? Mở cửa cho em.

Tiếng khóc thảm thương của Tử Hân chẳng thể khiến kẻ bên trong động lòng khi mà đang cơn hưng phấn cùng sảng khoái, đâu để ý trời đất gì nữa.

Biết sẽ mặc kệ , cô thất thểu xuống phòng khách, ngồi bất động như pho tượng. Đời thật bất c, kẻ ác cứ mãi thong dong trong cuộc sống nhung lụa xa hoa, còn những nạn nhân của thì gánh chịu bao nhiêu sầu khổ.

Thời gian vô tình lướt trôi, Tử Hân cứ ngồi như thế kh biết bao nhiêu lâu, mãi khi Hạo Nhiên lấm lét xuất hiện, đem mớ dụng cụ cùng thuốc còn thừa bỏ lên bàn và quỳ trước mặt thì cô mới cử động, hướng ánh mắt vô hồn lạnh lẽo .

- Tử Hân, em đánh , em đừng như vậy. – Hạo Nhiên nâng tay vợ lên, sụt sịt van nài.

- Em đánh , sẽ cai được ? Hạo Nhiên, em đưa đến trại cai nghiện nhé, cai ở nhà khó lắm. – Cô dịu giọng đề nghị.

- Kh, hứa, lần sau chắc c cai được, Tử Hân, cho thêm một cơ hội nữa, em đừng đưa vào trại mà.

Hạo Nhiên chồm lên, ôm chặt l Tử Hân mà hứa hẹn. thật sự sợ xa cách cô. sợ mất cô, sợ cô chán ghét, ghê tởm và tr thủ lúc vắng mặt sẽ bỏ trốn biệt tích.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...