Sao Băng Qua Trời
Chương 229: Gãy Thêm Nhịp Cầu - 1
Chiếc ện thoại trên tay Hạo Nhiên rơi luôn xuống đất bởi nghe rõ tiếng la thất th từ phía bên kia. Bần thần cả đỗi, vội nhặt lên gọi lại nhưng kh hề kết nối được.
Đường cùng, đành liên lạc cho Lưu Nhược Bân, nhờ chạy tới trụ sở Nam Thành xem tình hình Tử Hương thế nào vì linh tính chẳng lành.
- Hạo Nhiên, xuống ăn cơm .
Sau tiếng gọi vẫn th ngồi như bất động, Tử Hân vội vàng chạy đến bên cạnh, nắm l bàn tay đang run rẩy cấu chặt ện thoại của .
- làm vậy? chưa cắt cơn được ư? – Cô lo lắng hỏi.
- Tử Hương cô …
Vừa nói tới đó thì chu đã đổ, tên của Lưu Nhược Bân hiện lên, Hạo Nhiên gấp gáp nhấn nghe. Tử Hân cũng hồi hộp chờ đợi.
- …chủ, Tử Hương…ngã lầu…chết…chết . – Tiếng Lưu Nhược Bân nghẹn ngào.
Hạo Nhiên cắn chặt môi, cơ mặt co dúm, cô gái thế mà từ giã cõi đời này thật . Giây phút cô bộc bạch nỗi lòng, nói lời yêu thương cũng là thời khắc cô bu trôi vào cõi hư vô.
Tấm chân tình , kh cách nào đáp lại bởi trái tim đã lấp đầy bóng hình vợ yêu quý. Đã vậy , còn liên lụy đời cô.
Vì ngồi sát cạnh nên Tử Hân cũng đã nghe tất cả. Cô cũng bất ngờ đến mức cứng lưỡi, chẳng thốt nổi nên lời.
Vòng tay run run ôm l đầu , giọt lệ sầu thương cho phận kiếp hồng nhan thánh thót rơi rớt, thấm ướt mái tóc đàn .
- Là hại cô , Tử Hân à. – Hạo Nhiên đ.ấ.m n.g.ự.c than trách.
Trong cơn tức tưởi, kể cho Tử Hân nghe mọi chuyện, là tại gọi ện nói sự thật với Tử Hương nên cô mới thành ra n nỗi.
Sau m tiếng đồng hồ, Hạo Nhiên vẫn cứ thất thần ngồi dưới sàn, chẳng nhúc nhích mặc dù Tử Hân đã dâng cơm tận miệng cho .
- Hạo Nhiên, như vậy sẽ bệnh đ, ăn một chút . – Cô bật khóc năn nỉ.
- Tử Hân, cảm giác bản thân thật tội lỗi.
- Kh hại Tử Hương. Hạo Nhiên, chuyện này sớm muộn gì cũng phơi bày, một khi tố cáo ta thì cô sẽ biết. Em hiểu lo cô ở cạnh tên dã thú sẽ nguy hiểm nên mới tiết lộ cho cô rời xa. à, nếu như thể biết trước mọi chuyện thì chúng ta sẽ đến bước đường này ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Th Tử Hân nước mắt ngắn dài, Hạo Nhiên vội kéo cô ôm vào lòng. nào biết Tử Hương phản ứng thái quá và kích động như vậy. Giờ thì quá muộn màng để hối hận .
Tuy chẳng nghe tiếng Du Thiên Thành nhưng vì câu nói cuối của cô mà biết giây phút cô kết liễu cuộc đời, ta đã đứng ngay đó.
Bóng đêm tĩnh mịch luôn bao che cho tội ác lên ngôi và nhấn chìm những mảnh đời bất hạnh xuống vực sâu tăm tối. Trong căn phòng chỉ còn lại âm th nức nở của đôi vợ chồng khổ mệnh.
Những ngày tiếp theo, tuy Hạo Nhiên vẫn đưa Tử Hân siêu thị, bách hóa mua đồ và âu yếm, quan tâm, phụ giúp nhưng cô nhận th tinh thần lẫn thể chất sa sút hẳn. Bữa cơm nào cũng ăn nửa chén đã bảo no về phòng nằm như thể c.h.ế.t trôi.
Hôm nay, là ngày đưa Tử Hương về nơi an nghỉ cuối cùng. Hạo Nhiên chẳng thể liên lạc được với Lưu Nhược Bân nên gọi qua Lục Vấn Sinh để biết th tin.
Tuy cảnh sát cũng ều tra nhưng kết luận cuối cùng là phu nhân Nam Thành vốn vấn đề về tâm lý sau tai nạn lần trước thành thử dẫn tới sự cố thương tâm, kh hề dấu hiệu bị sát hại.
Mặc dù chẳng thể tiễn cô một đoạn vì cách trở đôi đường nhưng hai vợ chồng Hạo Nhiên vẫn mặc đồ đen và đứng lặng để tưởng nhớ đã khuất. Bên ngoài, tuyết vẫn rơi đầy, cùng một khung cảnh với đám tang u buồn bên kia cố hương.
Hạo Nhiên xót thương cho kiếp ngắn ngủi bị bủa vây bởi cay đắng, ngậm ngùi của cô. Tuổi thơ bất hạnh, thiếu thốn tình thân, tình duyên trái ngang, chưa ngày hạnh phúc. Mong rằng nơi cõi vĩnh hằng, cô tìm th bình yên giữa thiên thu.
- Tử Hương, chốn cơ cầu này, cô đừng lưu luyến nữa. – khẽ thì thầm.
Khi giờ hạ huyệt đã qua, tiếng chu ện thoại trên bàn đột ngột réo vang khiến cả hai giật thót, vội lao đến xem vì đều cảm giác bất an.
- Hạo Nhiên, Lưu Nhược Bân c.h.ế.t . – Lục Vấn Sinh run run th báo.
- Cái gì? nói lại xem nào? – Hạo Nhiên quát to.
- nói Lưu Nhược Bân, tài xế của đã c.h.ế.t . – Lục Vấn Sinh gào lại.
- ? Làm …làm thể chứ? … bị gì?
Đôi chân Hạo Nhiên đã hết trụ vững, lảo đảo suýt chút thì ngã, cũng may Tử Hân đưa tay giữ kịp và dìu đỡ ngồi xuống ghế. Bên kia đầu máy, Lục Vấn Sinh mất cả đỗi mới kiềm nén cơn xúc động và kể rõ ngọn ngành cho thằng bạn nghe.
Rằng là sáng nay, cùng bác đến nghĩa trang để đưa tiễn Tử Hương. Nào ngờ trong lúc Lục Giang đang đứng xớ rớ cạnh Lý Hạo Nam an ủi thì Lưu Nhược Bân xuất hiện với khẩu s.ú.n.g trên tay và chĩa thẳng về phía họ.
- bị những vệ sĩ của Lý Hạo Nam b.ắ.n c.h.ế.t với lý do chính đáng là bảo vệ an toàn cho ngài cục trưởng. Bốn phát đạn, c.h.ế.t ngay lập tức.
Lục Vấn Sinh vừa dứt câu, Hạo Nhiên đã ngất lịm trong vòng tay vợ, phần vì quá sức đau lòng, phần vì m hôm liền ăn uống trật vuột, sức khỏe suy yếu.
Tử Hân nước mắt ngắn dài, cố sức đưa về giường và đặt nằm xuống. Cô hiểu đã hết chịu đựng nổi . Lưu Nhược Bân đối với mà nói, thua gì em ruột thịt. Tuy giai cấp, thân phận cách xa nhưng chưa bao giờ xem giống kẻ hầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.