Sao Băng Qua Trời
Chương 230: Gãy Thêm Nhịp Cầu - 2
Suốt một đêm, Tử Hân cứ thấp thỏm ngồi bên cạnh chăm sóc Hạo Nhiên bởi lên cơn sốt, thế nhưng, mỗi lần cô đề nghị đưa đến bệnh viện thì lại nằng nặc đòi ở nhà.
Đường cùng, cô đành gọi Tô Mộc Linh, nhờ cô bạn chiều mai tan làm thì ghé nhà chuyền nước cho chứ coi bộ đuối lắm.
Kelvin vẫn đang trong chuyến c tác kéo dài khắp m nước nên Tử Hân nào dám cho hay, sợ lo lại dở dang c việc. Cô và chồng đã làm phiền quá nhiều, tiêu tốn thời gian lẫn tiền bạc.
Cùng lúc này, bên kia nước X xa xôi, Thiên Thuận vừa từ nghĩa trang trở về nhà. Thả giày xong, bu nằm bẹp trên sô pha, gác tay lên trán. Kể từ ngày nhận lại ba , cảm giác xung qu bản thân và toàn m.á.u là máu.
- con kh bật ện? – Lý Hạo Nam bước vào, vừa hỏi vừa đưa tay nhấn c tắc.
- Vì bản thân quá tội lỗi nên con sợ đối diện ánh sáng. – Thiên Thuận hờ hững đáp.
- Con đang trách ba về chuyện của Nhươc Bân à? Con kh th nó định g.i.ế.c ba ư? – Lý Hạo Nam ngồi phịch xuống ghế, gằn giọng hỏi.
- Mọi chuyện xảy ra đến tận hôm nay đều do ba khơi trước, ba còn ấm ức gì chứ?
Nói , Thiên Thuận nhắm mắt. Tới thời ểm hiện tại thì đã thôi hết nhảy nhót, gào thét với ba nữa, bởi đã cạn kiệt cả sức lực lẫn tâm trí . bây giờ khác nào con rối đang múa theo những sợi dây mà giật đâu.
Chính vì cứ thầm thầm, lặng lặng như vậy càng khiến Lý Hạo Nam thêm nhọc lòng. Ông thở dài, dặn dò nhớ ra khóa cửa hẵng ngủ nh chóng cất bước quay lưng.
Cái c.h.ế.t của Tử Hương là một nỗi đau lớn với , cuối cùng, đời định sẵn là cô độc về già, hạnh phúc lần nữa vuột khỏi tầm tay.
- đâu đây thưa chủ tịch. – Ca nhỏ giọng hỏi khi Lý Hạo Nam vừa ngồi vào.
- Về nhà thôi. À, các gi tờ của em lo đến đâu ? – Ông mệt mỏi cất tiếng.
- Dạ, đang gấp rút hoàn thành ạ. – Ca đáp.
Lý Hạo Nam gật gù, tựa hẳn ra ghế sau mà nhắm mắt. M đêm liền túc trực cạnh linh cữu của Tử Hương, muốn gục ngã . Cô đến bên đời xinh đẹp và kiều diễm như đóa hồng thắm, mà ngày ra lại chẳng còn nguyên vẹn hình hài.
Qua khe hở của bức màn, Thiên Thuận mím môi theo chiếc xe dần xa khuất. Thứ tình cảm dành cho đan xen giữa thương và hận khiến bản thân vô cùng khó chịu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
đôi khi, muốn tìm cái c.h.ế.t để giải thoát chính nhưng nghĩ lại thôi, sợ nếu mất , sẽ hết cơ hội gặp mặt Tử Hân để nói với cô lời xin lỗi.
Tô Mộc Linh cũng đã đổi số liên lạc từ lâu, thành thử chẳng cách nào hỏi han th tin về thương cả.
Nỗi nhớ nhung da diết bào mòn trái tim từng giây từng phút. ngờ đâu gi gió cuộc đời phút chốc ập tới cuốn xô cả lẫn cô về hai miền đất lạ. Chẳng biết nơi xa , cô sống tốt chăng.
Buồn tình, rút ện thoại gọi cho Cảnh Lâm.
- Cảnh Lâm, uống với vài ly nhé.
- Sớm vậy à? Thôi được, để ký xong m văn kiện đã, cứ tới đâu n địa chỉ cho . – Cảnh Lâm đáp vội.
Lúc Cảnh Lâm tới ểm hẹn thì Thiên Thuận đã cưa gần hết chai vang đỏ. kéo ghế ngồi đối diện , với tay l chai rượu sang phía , tự rót.
- Luật sư Cảnh, đang ăn uống với một tên tội phạm đ, sợ kh?
- nói nhăng nói cuội cái gì thế? biết là tội phạm mà, gọi là chiếm đoạt tài sản nhỉ? – cười nhạt.
- Kh, tội này nặng lắm. Cảnh Lâm à, đã g.i.ế.c một cách tàn nhẫn.
Nói xong, Thiên Thuận dốc hết ly vang vào miệng và trải lòng cho Cảnh Lâm tất cả sự thật về ba tưởng chừng đã mất của , để vì bảo vệ lẫn Tử Hân mà hại c.h.ế.t năm mạng cả già lẫn trẻ.
Giờ thì, đang trong kế hoạch thâu tóm hết sản nghiệp Lý gia cùng .
Cảnh Lâm mím chặt môi trước mặt. Hóa ra đây là lý do Thiên Thuận đột ngột dừng tất cả kế hoạch cũng như chẳng nhắc gì đến việc lật kèo kia cả. Bàn tay đã nhúng chàm, theo dấu chân tội lỗi mà trượt dài. Thật quá oan trái.
Bất giác, th tội nghiệp Hạo Nhiên lẫn Tử Hân, thế nhưng càng xót xa cho thằng bạn thân. Hiếu và tình luôn là lựa chọn khó.
- vậy? ghét lắm đúng chứ? – Thiên Thuận chợt hỏi, khóe mi nhạt nhòa một dòng lệ buồn.
- Thiên Thuận, vì vẫn còn biết phân biệt đúng sai trái nên kh ghét . tin dự tính của riêng .
vừa dứt câu, gục mặt xuống, rấm rứt khóc. Cái c.h.ế.t của Tử Hương và Lưu Nhược Bân khiến cán cân tội lỗi trong càng thêm nặng trĩu. biết dự tính ều gì bây giờ, đâu thể trả mạng lại cho ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.