Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 246: Hồng Trần Cõi Mộng - 2

Chương trước Chương sau

- Phía cảnh sát đã kết luận là Thiên Thuận và Tử Hân vì muốn trả thù cho ba họ nên ra tay sát hại Lý Hạo Nam lẫn đám vệ sĩ. Hạo Nhiên à, mất đã mất, sống vẫn tiếp tục sống. và Kelvin chỉ thể giúp em được vậy thôi.

Nói , Chu đầu sọ nghẹn ngào quay lưng bởi biết thằng em cần thời gian để chấp nhận sự thật đau lòng. Hạo Nhiên nhắm nghiền mi mắt, mặc dòng lệ buồn chảy xuôi. Nếu biết trước kết cục này, sẽ kh làm như vậy.

Từng thân yêu cứ thế mà bước dần ra khỏi đời , đến giờ phút hiện tại thì mất tất cả . Giấc mơ về mái nhà hạnh phúc th thản và những đứa con xinh đẹp giống cô đã tan thành bọt bèo trên sóng nước.

Thầm nhủ bản thân gắng gượng đưa cô về cạnh ba mẹ, chôn cất đàng hoàng sẽ theo chân hồng nhan tri kỷ, bầu bạn cùng nhau.

Qua thêm một ngày thì Hạo Nhiên cũng xin bác sĩ cho xuất viện. Thời khắc đón nhận tro cốt của Tử Hân, tựa cái xác kh hồn. Cô vợ xinh đẹp, thơm tho của mới đây mà đã hóa nắm tro tàn. Tận bây giờ vẫn chưa thể tin.

- Em định chiều nay về nước luôn ? cùng em nhé. – Kelvin vừa lái xe vừa hỏi.

- Em muốn cùng cô thôi, th cảm cho em. – Hạo Nhiên ôm chặt hũ cốt trong lòng, khẽ đáp.

- Hạo Nhiên, em hãy cố lên, Tử Hân dưới suối vàng cũng kh muốn th em đau buồn…

- Bao giờ xuống sân bay nước X thì em sẽ liên lạc báo . – Hạo Nhiên lên tiếng cắt ngang lời kế bên.

Tới nơi, Kelvin thả Hạo Nhiên xuống và cứ ngồi im mà dõi theo bóng dáng gầy hao kia thất thểu trở lại tổ ấm đã lụi tàn. Tiếng thở dài bất lực khẽ vọng khắp con xe, giá như ban đầu tất cả thể giũ bỏ thù hận thì đã chẳng ra n nỗi này.

Nói thì nói vậy nhưng cảm xúc luôn chi phối toàn hành động của con , ai làm chủ được.

Tình cảm mà Hạo Nhiên dành cho Tử Hân là mối tình đan xen giữa tình thân và tình yêu, hiển nhiên sâu nặng hơn những đôi vợ chồng bình thường, Kelvin hiểu nên lo lắng lắm.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Bây giờ chỉ còn mỗi thân nhưng cái d họ này khó mà trở thành ý chí sống tiếp của thằng em dù cho cố gắng khuyên nhủ.

Thời gian trôi qua lặng lẽ, chiếc kim đồng hồ trĩu nặng theo những thao tác của đàn . Cứ mỗi vật dụng khi chạm tay vào, đều gợi bóng dáng thân yêu của cô. Cái áo sơ mi mang là do cô giặt, cô ủi, giày cũng là cô lau chùi, đánh bóng.

Bu nằm xuống chiếc giường đã lạnh hơi thương, nước mắt rơi thấm đẫm gối chăn. Mới hôm nào còn cùng nhau ân ái mặn nồng, vì nỡ phụ nhau như vậy.

Đúng bốn giờ chiều, chiếc taxi đưa Hạo Nhiên rời ngõ phố chứa đựng bao kỷ niệm đau đớn lẫn ngọt ngào, thẳng tiến ra sân bay quốc tế. Lướt qua cửa hàng bách hóa mà hai vợ chồng vẫn thường tạt vào mua sắm hay quán ăn nhỏ dọc bên đường, lại bùi ngùi tiếc nhớ khôn nguôi.

Khi đặt chân đến sân bay, đập vào mắt là một khung cảnh thê lương chẳng kém gì . Cô bạn học Hạ Tiểu Kỳ phờ phạc ôm chặt hũ cốt, đôi mắt dường như híp lại vì đã khóc quá nhiều, bên cạnh cô là Cảnh Lâm đang cố gắng gồng an ủi. Thầm nghĩ lẽ họ cũng đang đưa kẻ đã khuất hồi cố hương.

Nhác tr th Hạo Nhiên đứng cách đó, Cảnh Lâm vội vàng chạy ngay tới, chào hỏi bình thường. hũ cốt nâng niu trên tay, lòng đau thắt vì biết đó là Tử Hân, cuối cùng thì, đôi tình nhân một thuở cũng nắm tay nhau về thế giới hư vô, họ được bên nhau nhưng bằng một cách quá sức thương tâm, để trăm nỗi nhớ, ngàn nỗi thương cho ở lại.

- Hạo Nhiên, lần này về nước, sẽ tiến hành thủ tục chuyển nhượng lại tất cả tài sản cho theo di nguyện của Thiên Thuận lúc sinh thời. vốn là tốt nhưng bị dòng đời nghiệt ngã cuốn xô, lực bất tòng tâm. – Cảnh Lâm lạt giọng nói.

- Tro cốt của Du Thiên Thành đang ở chỗ . – Hạo Nhiên cất tiếng.

- Vì cảnh sát kết luận vậy nên hãy làm theo nhé, đừng để khác nghi ngờ, bới móc nữa. – Cảnh Lâm khẩn khoản.

Hạo Nhiên khe khẽ gật đầu đồng tình và rảo bước vào làm thủ tục. Giá như Thiên Thuận đừng làm vậy, sẽ th thản hơn, vì ta kh giống Du Thiên Thành chứ, lại đem tất cả trả về cho . Dầu vậy, trả được những thương mến.

Chiếc phi cơ từ từ cất cánh, rời địa phận nước B. Hạo Nhiên ve vuốt hũ cốt trên tay như thể vẫn thường vuốt tóc vợ .

Đưa mắt ra dải mây trắng bồng bềnh trên kh, mơ hồ th gương mặt th lúc ẩn lúc hiện. Cô vẫn mỉm cười dịu dàng và kh hề mang theo ý trách móc.

Trước đây, và Tử Hân chưa bao giờ ngồi chung một chiếc máy bay đến nước B và ngược lại, thế mà giờ phút này, cô đang bên về quê hương nhưng chỉ còn là tro trắng. Vầng dương chiếu rọi đời đã trôi tận cuối trời tây và mãi mãi chẳng khi nào trở lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...