Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 247: Thấu Tỏ Tình Em - 1

Chương trước Chương sau

Sau khi chôn cất Tử Hân và Du Thiên Thành, Hạo Nhiên quyết định lên núi thăm Diệp sư phụ lần cuối.

Ba mất , chỉ còn lại thầy này là thật lòng đối tốt với mà thôi. Trước lúc theo cô về cõi mộng, muốn gặp và chuyện trò đôi chút.

Gió vẫn ru lá và đưa mây lãng trôi, khung cảnh hữu tình mà nỡ tuyệt tình cắt đắt mối duyên tơ. Đóa hoa Đỗ Quyên đỏ thắm , chưa lần dịp cài nó lên mái tóc cô, để bây giờ lại cài lên nấm mồ một đóa hoa tang trắng ủ sầu.

Bây giờ, khắp ngọn núi hoang sơ này, đâu đâu Hạo Nhiên cũng th dáng áo trắng tinh khôi của cô thoắt ẩn thoắt hiện như thể đang cố tình chơi trốn tìm cùng . Dẫu đã tự tay đặt cô xuống lòng đất mẹ nhưng cứ cảm giác cô vẫn tồn tại trên cõi trần này.

- Lý Hạo Nhiên.

Diệp sư phụ cất tiếng gọi khi th nam đệ tử đang ngó trong sân như thể tìm kiếm ều gì. Đã lâu lắm , mới gặp mặt .

Dưới núi đồn ầm lên chuyện nghiệp ngập ăn cắp tiền của, mang theo vợ bỏ nhà ra nước ngoài. Tập đoàn Nam Thành thì kinh do sa sút, bán dần bán mòn qua cho Hưng Thuận, tiếp đó, Lý Hạo Nam cũng quén gói theo con trai tha hương.

- Sư phụ, con đến thăm thầy. – cúi đầu, nhỏ giọng lễ phép.

- Tử Hân đâu?

- Cô …cô …đã mất thưa thầy. – run run đáp, lệ ứa tràn mi.

- Con bảo cơ?

Biết nói kh đầu kh đuôi, Diệp sư phụ sẽ chẳng hiểu nên Hạo Nhiên cố gắng kiềm nén cơn xúc động, giữ bình tĩnh và kể cho nghe tấn bi kịch của đời xảy đến kể từ khi phát hiện Tử Hân bị truy sát bên nước B và lần mò về đây tìm hiểu cớ sự.

Để khi sự thật tàn khốc phơi bày, hận thù lấn át tâm trí, đưa tới quyết định sai lầm, hối hận kh kịp.

Nghe thổn thức mà Diệp sư phụ xót xa thay cho những phận đời. Du Thiên Thành thay hồn đổi xác, dàn dựng mọi thứ và đẩy ba đứa trẻ vô tội vào vòng xoáy tử thần.

Dục vọng trần tục đã khơi gợi cái ác tiềm tàng trong kẻ trỗi dậy mạnh mẽ, kéo theo bao nhiêu sai lầm, để trả giá bằng chính mạng sống của bản thân và con trai ruột.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Đến cuối cùng, yêu vẫn chẳng là con, cô chọn Thiên Thuận. – Hạo Nhiên gục xuống, nức nở nghẹn ngào.

- Con nói con và Tử Hân là dựa vào các chiêu thức trong tuyệt học Diệp gia mới thể đánh tg Du Thiên Thành? – Diệp sư phụ ôn tồn hỏi.

- Vâng ạ, ta kết hợp võ cổ truyền lẫn hiện đại, căn bản nếu kh nhờ tuyệt học thầy truyền thì con và vợ con thua chắc.

- Hạo Nhiên con à, yếu kết của tuyệt học sư phụ dạy cho con chính là này chỉ biết quan tâm, bảo vệ kia, bất chấp tính mạng. Thế nên, đối thủ mới kh cơ hội đả thương kẻ còn lại. Nếu kh Tử Hân toàn tâm toàn ý yêu thương con mà chỉ mỗi con yêu nó thì mãi mãi cũng kh thể phát huy được toàn bộ sự lợi hại và các con cũng kh cơ hội tg được Du Thiên Thành. thể hy sinh tính mạng vì con thì là tình cảm gì chứ?

Những lời giải thích thốt ra từ thầy đáng kính khiến Hạo Nhiên gần như gục ngã. Hóa ra, Tử Hân yêu nhiều như yêu cô. Ấy mà trước giờ, cứ nghĩ cô bên chỉ vì hoàn cảnh đưa đẩy, chẳng còn đường lùi, tiếng yêu thương cũng mỗi thầm thì.

Nếu như cô thật lòng yêu thương , vì cớ gì cô nỡ bỏ như thế. Trải bao khó khăn gian khổ, đối đầu sinh tử mới nhận ra tình cảm của nhau, tại còn đành tâm cắt đứt, chia đôi giấc mộng uyên ương. Lẽ nào cô chỉ yêu khi mà Thiên Thuận vắng mặt.

Rời khỏi đỉnh núi vời vợi từng in dấu bao kỷ niệm thân thương, Hạo Nhiên lê bước trên thảm lá khô khốc lần tìm xuống chân thác.

Nếu thể, muốn trầm tại đây, nhưng làm vậy sẽ ô uế chốn này. Giá như được thêm một lần cùng cô thong dong nơi non ngàn thác bạc thì vui biết m.

- Tử Hân, em đang ở gần đây kh? Em vẫn chưa lần nào nói tiếng yêu cả, em định giấu tình cảm trong tim mãi em?

Toàn thân rã rời nằm nhoài trên tảng đá ven bờ. Đôi mắt vô hồn phóng tầm lên cao, nơi những tàn lá chen nhau tạo thành lớp lưới x ngắt, bắt ánh nắng vàng lọt qua nhấp nhánh như ánh trời, như vệt đom đóm càng gợi nhớ nhung tìm về da diết.

Mãi đến khi bóng chiều tà dần bu lơi lả, Hạo Nhiên mới lê chân xuống núi, nhớ Tử Hân , muốn đến thăm và ở bên cạnh cô luôn, chốn trần thế kh thể giúp tình yêu này đơm hoa kết trái vậy thì hẹn gặp lại nhau dưới suối vàng.

Chiếc ô tô lướt nh trên những con đường mà biết rằng đây là lần cuối in bóng qua. Đau thương, oán giận xin trả hết về hư kh, muốn th thản mà đến bên yêu dấu.

Khu nghĩa trang buổi hoàng hôn càng nhuốm màu buồn thê thiết. Ánh nắng nhạt nhòa rơi rớt cuối trời xa, thả dần màu tím loang tràn lên từ chân mây trôi dạt.

Đưa tay vuốt nhẹ gương mặt th thuần đã khắc ghi sâu đáy lòng tự thuở ấu thơ mãi tận bây giờ, khẽ mỉm cười chua xót.

- Tử Hân, em ở nơi xa lạnh lắm kh? sẽ đến cùng em liền thôi, chờ nhé.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...