Sao Băng Qua Trời
Chương 249: Ngoại Truyện - 1
Bên khung cửa sổ sơn trắng ra nhành hồng leo bu rũ dịu dàng, Tử Hân mơ màng ngắm và đưa tay hứng những giọt nắng buổi bình minh.
Hôm qua, Tô Mộc Linh chơi với Kevin về muộn nên vẫn chưa tỉnh giấc, cứ cuối tuần là bạn cô lại ngủ nướng.
Nghe tiếng mở cửa lạch cạnh, Tử Hân giật quay đầu, nhác th Tô Mộc Linh tiến vào, cô liền vui mừng trở vô. Tô Mộc Linh vươn tay vuốt nhẹ mái tóc đối diện nhẹ nhàng ấn ngồi xuống ghế, dịu giọng.
- Tử Hân à, ngày mai, chúng bay về nước X nhé.
- Nước X? việc bên ? – Tử Hân nh miệng hỏi.
- Ừ. Hơn nữa, lần này là vì , Tử Hân, …đưa về gặp chồng . - Tô Mộc Linh thoáng chút ngập ngừng.
- Chồng? chồng từ bao giờ vậy? Trước nay, kh hề nhắc.
Tr ánh mắt trong veo ngây thơ kia, trái tim Tô Mộc Linh bỗng nhói lên. Đã hai năm , trí nhớ của Tử Hân hoàn toàn kh dấu hiệu hồi phục. Viên đạn vào đầu tuy may mắn kh cướp mất mạng sống của cô bạn nhưng đã xóa nhòa hoàn toàn ký ức.
Cũng vì kh muốn Hạo Nhiên ôm hy vọng mong m mà chờ đợi khi vợ chỉ còn vài phần trăm cơ hội sống sót, cũng như biết được Tử Hân đã định trước sẽ rời xa bởi những lỗi lầm của đấng sinh thành trong quá khứ lẫn nỗi đau mất con, niềm ân hận với cái c.h.ế.t của Thiên Thuận mà Tô Mộc Linh cùng Kelvin đã quyết định nói dối rằng Tử Hân đã mất.
Với quyền lực của ba kèm mối quan hệ lẫn tiền bạc của Kelvin, việc tái sinh Tử Hân trong thân phận mới là ều khá dễ dàng, cô gái trước mặt Tô Mộc Linh giờ đây mang họ Triệu, tên vẫn giữ lại hai chữ Tử Hân.
M hôm trước, Kelvin ngỏ ý bảo Tô Mộc Linh nên cho hai đoàn tụ vì Hạo Nhiên em tuy sống mà lay lắt như xác kh hồn suốt hai năm ròng rã, còn Tử Hân vốn chẳng hy vọng l lại trí nhớ, tin rằng đôi vợ chồng thể bắt đầu đoạn tình đứt gãy bởi cũng chẳng yên tâm nếu Tử Hân mai này đem lòng yêu thương đàn khác, chắc gì kẻ sẽ đối tốt với em dâu .
- Đây là chồng , tên Lý Hạo Nhiên, một đàn hoàn hảo, đẹp trai và tốt bụng. thương yêu .
Đôi tay Tử Hân run run đón l tờ báo bức ảnh đàn bận tây trang lịch lãm, theo những ghi chép mà cô liếc sơ qua thì là một do nhân thành đạt bên nước X, chủ tịch tập đoàn Xuyên Tuyết.
- Mộc Linh, nếu yêu , cớ gì hai năm qua chưa lần ghé thăm ? – Tử Hân nhỏ giọng hỏi.
- Hạo Nhiên bận nên gởi cho chăm sóc. Tử Hân à, chỉ thể nói với rằng, yêu như tính mạng vậy. Tin rằng khi gặp lại, sẽ cảm nhận thực hơn.
Vì chẳng biết phân trần, giải thích từ đâu nên Tô Mộc Linh chỉ thể nói b nhiêu mà thôi. Cũng xui mà hên, Tử Hân sau khi tỉnh lại, đầu óc hao hao đứa con nít, kh vặn vẹo hay chất vấn nhiều, nghe chí lý là gật gù ngay.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Vậy còn cửa hàng trang sức…
- cứ bỏ đó cho Kelvin thay , việc của là về bên chồng . – Tô Mộc Linh cất tiếng, cắt ngang lời cô bạn.
Tử Hân mỉm cười đồng ý và tung tăng chuẩn bị hành lý. đàn mà Tô Mộc Linh bảo là chồng của cô khá là ưng mắt, cao ráo, mặt mày sáng sủa, lại tài giỏi như vậy.
Xem ra, bản thân rơi vào hũ vàng từ lâu mà lại chẳng nhớ. Sau khi tỉnh dậy ở bệnh viện thì cô được Tô Mộc Linh đưa về sống cùng, cô đâu biết đã kết hôn chứ.
Thế là, suốt một ngày và nguyên một đêm, Tử Hân cứ thao thức như em bé được mẹ hứa đưa chơi, chẳng chợp mắt nổi. Cứ mong cho mau đến giờ khởi hành.
Thời gian qua, Tô Mộc Linh và Kelvin yêu đương tình tứ, cô chút gh tị, cũng mong kiếm được một đàn tốt như .
Đúng tám giờ sáng, chiếc phi cơ từ từ cất cánh, đưa Tử Hân và Tô Mộc Linh quay lại cố hương. Kể từ ngày trao tờ gi chẩn đoán cho Hạo Nhiên, Tô Mộc Linh cũng chưa lần trở về thăm viếng mộ mẹ cùng bà.
- Tử Hân à, cứ tắm gội và nghỉ ngơi nhé, cơm hộp để sẵn đây, ăn và ngồi yên trong nhà. giao quà cho các đồng nghiệp cũ sẽ quay lại.
Tô Mộc Linh đưa tay véo nhẹ vào đôi má hồng, dặn dò kỹ lưỡng xong liền kéo vali ngay. Chờ cho cô bạn khuất bóng, Tử Hân vội vàng khóa cửa và chạy xuống bắt taxi đến trụ sở chính tập đoàn Xuyên Tuyết, chẳng hiểu cô nôn nao muốn gặp , hết chờ đợi nổi.
- Cô hẹn trước với chủ tịch kh ạ? – Nữ lễ tân vui vẻ hỏi.
- À. chưa hẹn, nhưng đang ở đây kh ạ? – Tử Hân cô gái lom lom.
Vì trước giờ, phụ nữ đến tìm Hạo Nhiên đều là đối tác làm ăn chứ kh cô gái nào là bạn bè bởi đời tư khá khép kín trong các mối quan hệ nên nữ lễ tân cũng hơi chút hiếu kỳ.
Sau đó, cô cho Tử Hân biết rằng chủ tịch của họ hiện đang nghỉ dưỡng ở trên núi và nhiệt tình hướng dẫn đường tới đó.
- Cứ đầu mùa là chủ tịch lên nghỉ ngơi cả tháng mới quay xuống ạ. Nhưng núi rừng rậm rạp lắm, một sẽ nguy hiểm…
- Kh , cảm ơn cô nhiều.
Dứt lời, Tử Hân háo hức trở ra, bắt taxi đến ngọn núi mà nữ lễ tân chỉ ểm. Lướt qua những con phố sầm uất và thẳng vào con đường vắng dẫn tới chân núi, đột nhiên cô cảm giác dường như đã từng in dấu chân nơi đây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.