Sao Băng Qua Trời
Chương 248: Thấu Tỏ Tình Em - 2
- Hạo Nhiên.
Tiếng gọi của con gái cất lên từ phía sau khiến Hạo Nhiên giật ngoảnh đầu. Tô Mộc Linh rảo bước tiến gần, chỉ cách m ngày mà cô đã bay bay lại giữa hai nước.
Vì Kelvin lo em họ của nghĩ quẫn nên đã nhờ cô dùng lời kéo ý chí quay về, bởi đối với Hạo Nhiên, Tử Hân chính là lẽ sống.
- Cô Mộc Linh tới thăm Tử Hân ?
- , vừa đáp xuống sân bay thì chạy đến luôn. Hạo Nhiên, vài chuyện cần nói với .
Dứt lời, Tô Mộc Linh trao tờ gi chẩn đoán ngày xưa của Tử Hân cho Hạo Nhiên trước con mắt ngỡ ngàng của . Chờ khi đối diện đã đọc hiểu , cô mới từ từ nói hết tất cả.
- Tử Hân và Thiên Thuận hoàn toàn trong sáng, Thiên Thuận yêu cô nhiều nên giữ gìn và nâng niu như châu ngọc, cùng lắm, chỉ là hôn môi. là đầu tiên và là… cuối cùng.
Nói đến đó, Tô Mộc Linh hết kiềm nén nổi, cơn xúc động khiến cô chững lại hồi lâu. Cố nuốt ngược nước mắt vào tim, cô cho hay giữa và Tử Hân đã từng một đứa con, đứa bé chỉ mới tượng hình đã vội vàng rời bỏ cõi trần trong nỗi tuyệt vọng của mẹ.
- Ban đầu, kh biết hai lên kế hoạch kinh khủng này nên cứ nghĩ là cô lỡ làm mất đứa bé, thế nhưng nghĩ lại thì…
Tô Mộc Linh òa khóc, tiết lộ thêm rằng Tử Hân đã vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa với Kelvin nên biết chính ba cô là kẻ đồng lõa với Du Thiên Thành gây nên cái c.h.ế.t cho ba . lẽ vì hai, ba chuyện dồn ép nên mới quyết định bỏ đứa con này.
Ra tay cứu bé trai rơi trên cầu thang xuống chỉ như một cách an ủi rằng bản thân bất cẩn cứu , hại , lý do chính đáng để tự xoa dịu nỗi đau.
- Bản năng của mẹ sẽ tự biết bảo vệ con , là Tử Hân cố ý. – Tô Mộc Linh nức nở.
Những tưởng lòng đã đau đến cực hạn nhưng khi nghe những gì Tô Mộc Linh nói thì Hạo Nhiên cảm giác từng tế bào trong tan nát hết. kh hề hay biết cô đã mang giọt m.á.u của cả hai.
Lần đó ghen tương say xỉn, cứ thế mà muốn cô chứ chẳng dùng biện pháp an toàn. Kết tinh tình yêu đã xuất hiện vào lúc hành hạ cô .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giờ phút này, mới nhận ra biểu hiện hơi khác lạ cùng lởi thủ thỉ xin bu bỏ thù hằn, cùng cô xây tổ ấm kia là vì cô phát hiện mang thai. Là hại cả vợ lẫn con mất mạng. là một cha xấu xa, tồi tệ, một chồng khốn nạn, đáng chết.
Dù luôn miệng nói yêu cô nhưng cuối cùng, hoàn toàn kh hiểu tâm tư tình cảm của cô, để cô một vần xoay giữa tính toán lợi thiệt cho mà còn luôn nghi ngờ và thầm trách móc.
- Tử Hân, em kh nói gì với ? em chịu tất cả đau thương một ? Giờ em bỏ lại thế này, đành lòng em? – ôm l mộ phần cô mà than van, gào thét.
- Hạo Nhiên, sợ giằng xé yêu hận suốt đời, kh cách nào chứng minh bản thân trong sạch, mất đứa con là tất cả nguyên do dẫn đến việc Tử Hân tự sát, cái c.h.ế.t của Thiên Thuận chỉ là cái cớ cuối cùng những mong ôm hận mà sống tốt. Cô tình với , mong đừng phụ cô thêm.
Đưa tay lau khô dòng lệ trên mặt, Tô Mộc Linh chào tạm biệt và cất bước quay lưng. Những gì cần nói, cô đã nói hết , tin rằng Hạo Nhiên sẽ hiểu lòng Tử Hân mà tiếp tục sống dẫu cho buồn bao nhiêu chăng nữa. Cô chọn cách từ bỏ là để được th thản.
Kh gian lạnh vắng trong nghĩa trang thành phố lúc này chỉ còn mỗi Hạo Nhiên gục đầu ăn năn tội lỗi. trả được thù để làm gì khi chính ều đó khiến mất lẽ sống của .
Giữa cô đơn, quạnh quẽ, nghe đâu đây bên tai như tiếng cười đùa, tiếng ủi an dịu dàng gọi đứng dậy và vững vàng bước tiếp.
Đưa mắt tr về nơi xa, Hạo Nhiên như th bóng hình Tử Hân trong chiếc váy trắng tinh khôi đang tươi cười, giơ tay vẫy gọi hãy về hướng mặt trời, nơi cô đang đợi giữa cơn gió ngàn ru êm, ve vuốt.
Đời giống như áng phù vân, tuy vậy thì, cô vẫn luôn muốn chậm tan biến hơn , vẫn cố dùng mọi cách để trao về ều tốt đẹp nhất, làm nỡ phụ cô đây. Thật trớ trêu khi chỉ biết rằng cô yêu nhiều qua lời của khác.
- Tử Hân, sẽ cố sống tiếp vì em, sẽ nhớ nhung và yêu em hết kiếp này, cũng sẽ tự dằn vặt hết kiếp này.
Hồi chu giáo đường đâu đây ngân lên ệu buồn thê lương, ru ngủ bao muộn phiền. Những tàn lá thẫm màu chiều lao xao như giục bước chân cô lữ hãy mau quay về.
Nhẹ hôn lên ảnh hình thương thêm lần nữa, Hạo Nhiên mím chặt môi và rời . Bạn đồng hành của sau này chỉ là bóng dáng vợ hiền chung thủy khắc sâu đáy tim. buộc dũng cảm vượt qua bóng đêm dài vô cùng vô tận như ều cô mong mỏi.
Hoàn chính văn
Chưa có bình luận nào cho chương này.