Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 25: Nỗi Đau Quá Khứ - 1

Chương trước Chương sau

Ánh nắng ban mai xuyên nhẹ qua kẽ hở của bức màn trắng toát, Tử Hân mơ màng tỉnh giấc.

Đưa mắt đảo qu chẳng th bóng dáng Thiên Thuận đâu mà chỉ mỗi Hạo Nhiên đang nằm trên chiếc giường đối diện, cô thở dài thất vọng, hóa ra chỉ là mơ thôi.

- Tử Hân em.

Tiếng gọi yếu ớt vang lên làm Tử Hân giật quay sang. Chợt nhớ hôm qua Hạo Nhiên bị thương kh nhẹ, cô vội vàng rời khỏi giường, đến cạnh , kéo ghế ngồi xuống.

- chủ, th trong thế nào?

- kh , thật may là em cũng kh .

Tuy Hạo Nhiên cố gắng gượng cười nhưng Tử Hân tr chẳng khác nào đang mếu. Cô cúi đầu, chẳng biết nói thêm gì nữa, đôi bàn tay th mảnh đan chặt vào nhau.

cố gượng dậy, ánh mắt chất chứa u uẩn cô, cất giọng trầm buồn.

- Tử Hân, em nhớ em từng nói sẽ luôn ở bên và bảo vệ ?

- Lúc đó còn nhỏ, giờ đã lớn . chủ kh th bây giờ là liên lụy ?

- Em hiểu lòng mà Tử Hân, rời xa em làm sống nổi.

Hạo Nhiên vừa nói vừa chạm nắm tay Tử Hân nhưng cô nh chóng rụt lại theo phản xạ khiến cho muôn phần hụt hẫng.

Th tình hình kh m ổn, cô vội bật đứng lên, vì bối rối quá mà thành ra lắp bắp.

- xuống căn tin mua đồ ăn. – Cô gấp gáp quay lưng.

- Sau này, em đừng cùng ta nữa. sẽ đưa em đến trường.

Giọng nói đ thép cất lên từ phía sau lưng khiến bước chân Tử Hân khựng lại. Thế nhưng, cô chẳng quay đầu, lạnh lùng lên tiếng.

- Thời gian học tập của chúng ta kh hề trùng khớp.

- Kh , theo em. Thậm chí, thể bảo lưu kết quả để đón đưa em.

- nghĩ sẽ theo giữ được cả đời ? thừa kế Nam Thành, sau này, ngay cả thời gian dành cho bản thân còn kh . th chủ tịch kh? – Cô sừng sộ cao giọng.

- Em làm vợ kiêm luôn trợ lý cho là được mà, một ngày hai mươi bốn tiếng, đều gần bên nhau.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lời nói với nội dung chẳng chút lý lẽ nào của Hạo Nhiên làm Tử Hân ngoái cổ . Cô kh ngờ thể nghĩ ra một cách vẹn toàn đến thế, tính chiếm hữu cao như vậy chẳng khác nào bệnh hoạn cả.

Mím chặt đôi môi tái nhợt, cô tiếp tục cất bước. Vừa đưa tay đẩy cánh cửa phòng thì chạm mặt dì Hà đang tay xách nách mang đùm đề những đồ ăn cùng thức uống. Tr th cô, bà liền rối rít.

- Cô chủ ăn sáng đã, lát nữa Lưu Nhược Bân sẽ đến đưa cô cùng về nhà.

- Dì l cho chủ dùng ạ, cháu kh đói.

cái dáng mảnh như tàu lá của Tử Hân khuất dần phía hành lang, dì Hà buồn bã lắc đầu. Đưa mắt vào trong phòng, th Hạo Nhiên ngồi như kẻ mất hồn.

Sáng nay lúc bà xuống căn tin, hai cô vẫn còn đang ngủ, đến khi trở lên thì cô mặt nặng mày nhẹ, mặt ủ mày chau thế này.

Phận làm tớ cũng chẳng thể hỏi han quá nhiều nên bà chỉ biết lẳng lặng dọn đồ cho ăn thôi.

Biết Hạo Nhiên còn chờ các bác sĩ kiểm tra thêm lần nữa mới làm thủ tục xuất viện thành thử Tử Hân cố tình lảng vảng dưới khuôn viên chứ kh về phòng, cô sợ giáp mặt , sợ nghe nói nhăng nói cuội.

muốn gọi cho Thiên Thuận nhưng ện thoại đang nằm ở nhà nên đành chịu. Cũng may hôm qua cô quên mang theo, kh thì bị suối nuốt chửng luôn .

Đúng chín giờ, thủ tục xuất viện xong xuôi, Lưu Nhược Bân lái xe đưa tất cả về lại biệt thự. Qua tấm gương chiếu hậu, dì Hà và th hai ngồi phía sau chỉ quay về một hướng miết từ lúc khởi hành đến tận khi tới nơi.

Rời khỏi xe, Tử Hân bước nh vào nhà thẳng lên phòng. L chiếc ện thoại trong túi xách ra, màn hình tối đen, cứ ngỡ nó hết pin, cô vội cắm dây sạc vào. Qua m phút sau, chợt nhớ là do tắt cô lật đật nhấn mở.

Hôm qua cùng Thiên Thuận xuống tỉnh L, các số lạ cứ gọi tới giới thiệu sản phẩm, quảng cáo liên tục nên cô th phiền và cúp bởi ở bên thì cô đâu cần quan tâm ai gọi hay chăng.

Vì vậy mà Hạo Nhiên cũng kh liên lạc được thành ra mới phát ên phát khùng.

Tiến đến bên cửa sổ, cô tựa tr về dãy núi phía xa và bấm số gọi cho Thiên Thuận.

- nghe đây Tử Hân. Em th trong thế nào? Em xuất viện chưa?

- Em vừa về nhà. Em vẫn khỏe. đang ở đâu?

- đang trên đường từ tỉnh L về. Tử Hân à, hôm qua tới đúng chỗ đ, lão đó là ba của Trương Tán.

- Ôi, vậy hỏi được gì kh? Ông nói gì vậy ? – Tử Hân nôn nóng hỏi dồn.

- đến trễ , cả nhà đã dọn kh còn một ai. Sáng sớm hôm nay mới liên lạc được với Cảnh Lâm, biết tin thì xuống ngay nhưng vẫn kh kịp…

Thiên Thuận còn chưa nói hết câu thì ện thoại của Tử Hân hết pin thật. Cô thẫn thờ lên khung trời trong vắt trên cao. Bàn tay bất giác siết chặt l tấm màn che khiến nó trở nên nhăn nhúm.

Từ việc lão tự nhận là Trương Tán đến việc cả nhà họ biến mất một cách nh chóng chứng tỏ những nghi ngờ của Thiên Thuận kh hoàn toàn sai, uẩn khúc nào đó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...