Sao Băng Qua Trời
Chương 26: Nỗi Đau Quá Khứ - 2
Lững thững tiến lại chiếc bàn học, cô run rẩy cầm l tấm ảnh gia đình, các ngón tay gầy vuốt nhẹ trên gương mặt đàn cùng phụ nữ.
Mẹ cô mất vì bệnh ung thư nên cô thể dễ dàng chấp nhận như một quy luật sinh tồn, nhưng còn cái c.h.ế.t của ba cô thì khác.
Hình ảnh đàn cháy rực như ngọn đuốc và quằn quại tìm cách thoát thân mà cô chứng kiến qua tấm kính vẫn ám ảnh cô mỗi khi đêm về. Đau đớn kh thể nào diễn tả thành lời.
Âm th gõ cửa vang lên kéo Tử Hân khỏi vùng ký ức tang thương. Gạt dòng nước mắt, đặt tấm ảnh trở về chỗ cũ, cô nh chóng bước đến. Nữ hầu gái vừa tr th cô liền cúi đầu lễ phép.
- chủ gọi cô chủ xuống ăn cơm ạ, nói sáng nay cô đã nhịn .
Tử Hân gật đầu và lần bước theo những bậc thang, cứ nghĩ tới việc sống cùng, ăn uống một bàn và giáp mặt với con trai kẻ thù hàng ngày khiến cô căng thẳng tột độ, thêm phần chẳng ăn uống gì từ hôm qua đến tận bây giờ nên tay và chân cứ run bần bật mãi kh thôi. Tới bậc thang cuối thì cô ngã lăn ra, ngất lịm.
Nghe tiếng hầu gái la thất th, Hạo Nhiên từ trong phòng ăn vội vàng lao tới. th Tử Hân toàn thân tái mét, mắt nhắm nghiền, hốt hoảng cúi xuống, bế cô chạy thẳng lên lầu và bảo dì Hà gọi bác sĩ gấp.
- Vì đói quá nên ngất thôi, bây giờ nấu cháo loãng cho cô húp trước cái đã. Để kê thêm đơn thuốc bổ, x xao quá mà.
Vị bác sĩ th thì nói vậy nhưng kh biết đã vô tình đụng chạm tới bao nhiêu . Các cô hầu, dì Hà và cả Hạo Nhiên đều hiểu câu nghĩa là Lý gia đối với Tử Hân chẳng tốt, giam đói làm cô ngất xỉu, đày đọa cô đến hao mòn.
Chờ mọi hết , Hạo Nhiên lẳng lặng ngồi cạnh cô, nắm chặt l bàn tay lạnh lẽo. ta vẫn thường nói những con gái bàn tay lạnh là mang trong trái tim ấm áp, đong đầy yêu thương, còn là chung thủy nữa.
Và một khi yêu ai thì họ khó bu tay bởi hơi ấm từ bàn tay của đã vị trí nhất định trong trái tim họ, tình cảm dành cho đối phương sẽ mãi kh bao giờ thay đổi.
Vậy nên, thật sự sợ, sợ cô khó lòng bu bỏ Thiên Thuận mà toàn tâm toàn ý bên .
Giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống, Hạo Nhiên gục đầu trên tay Tử Hân, thổn thức. Với khác, mạnh mẽ bao nhiêu thì khi đối diện với cô, càng yếu đuối, nhu nhược b nhiêu.
Khi cảm nhận được ngón tay Tử Hân cử động, vội ngẩng đầu. Thế nhưng, ánh mắt cô bây giờ đang về hướng khác, hệt như lúc từ bệnh viện về vậy.
Liền sau đó, bên ngoài vọng tới tiếng gõ cửa, biết dì Hà đã mang cháo lên, vội bu tay, gấp gáp rời để bà đút cho cô ăn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Về đến phòng, nghe chiếc ện thoại trên bàn khẽ ngân nga, Hạo Nhiên lững thững bước lại. Th màn hình hiển thị ba chữ Lục Vấn Sinh, liền bắt máy. Đầu dây bên kia, giọng chủ Kingdom trịnh trọng.
- chủ, mỹ nhân giới thiệu khi nào làm vậy? Chỗ cô tiếp tân đột nhiên bị tai nạn, nằm viện khá lâu, bảo cô đến sớm giúp .
- Hôm qua Tử Hương gọi báo rằng đầu giờ chiều nay sẽ tới nộp hồ sơ. ta thu xếp vậy là nh lắm , mới hơn một ngày chứ m.
- Được, được, đợi, cái này, tại đang cần mà. Nhưng …giọng kỳ thế? đang cau với đ à?
- bị thương, đau nên khó chịu. – Hạo Nhiên vừa nói vừa tiến lại cửa sổ, đưa tay kéo tấm màn cho nắng khỏi chiếu vào.
- bị thương ? Đau ở đâu? cần mua cam quýt đến thăm kh? – Lục Vấn Sinh cười hố hố.
- Đau tim, kh cần thăm, cúp đây.
Hạo Nhiên trả lời một lèo và tắt máy. Cái bản tính cà tưng cà giật, ăn nói cà rỡn của đã quen từ lâu. Tuy vậy nhưng tốt, bạn bè ai nhờ vả gì cũng đều giúp đỡ nhiệt tình, trước giờ chưa lần nào tỏ vẻ ta đây mặc dù bản thân giàu và gia thế cũng vô cùng hiển hách.
Theo như biết, Lục Vấn Sinh chính là cháu ruột của Lục Giang, đang giữ chức vụ cục trưởng cục cảnh sát hình sự. gọi ta bằng bác.
Vậy nên, dù nhà hàng của rụng hết thì các thực khách là do nhân VIP trong tỉnh, trong nước cùng giới quan chức vẫn cứ đổ vào đặt tiệc ăn uống để khi mai này gặp ngài cục trưởng chuyện mà l lòng, rằng hôm trước chúng em mới ghé ủng hộ Kingdom của cháu đ.
Còn về việc giới thiệu Tử Hương cho là vì hiểu cô thừa năng lực, giao tiếp giỏi và linh hoạt. Sau ngần năm làm việc tại New Square, cô nói được nhiều thứ tiếng cũng như biết cách l lòng khác, chỉ cần đào tạo thêm chút nghiệp vụ là kh gì bàn cãi.
Lăn lộn một hồi, nghe bụng kêu ọc ọc, liền nhớ tới bữa cơm còn chưa động đũa, Hạo Nhiên nh chóng rời khỏi giường, tiến lại mở cửa. Nhác th dì Hà cũng vừa từ trong phòng Tử Hân bước ra, đưa mắt tô cháo trên tay bà.
- Cô ăn hết luôn ạ?
- Vâng, ép mãi mới chịu ăn đ ạ. – Dì Hà vui vẻ đáp.
mỉm cười hài lòng tiếp tục xuống ăn nốt bữa trưa. Thầm nghĩ cô mong m yếu đuối như vậy nên cố gắng giữ gìn sức khỏe để khi cô ngất còn sức mà bế chạy, chứ nếu kh lúc bế lên lại chúc cù cù cả hai thì khốn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.