Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 33: Tầm Sư Học Võ - 1

Chương trước Chương sau

Đã hơn một tuần kể từ ngày Thiên Thuận khăn gói lên thành phố. M vết bầm trên Tử Hân và Hạo Nhiên cũng mờ dần.

Ngồi chống cằm bên khung cửa sổ, ra ngọn núi còn mờ sương, Tử Hân hết than vắng lại tới thở dài.

Đúng là cô tính kh bằng cha con Lý Hạo Nam tính. Gần tới ngày xuất phát, ta đột nhiên hứng sảng, hào phóng đóng tiền cho Thiên Thuận tham gia học khóa đào tạo Marketing do bậc thầy đâu bên nước M về mở. Kh cung kính nhưng tuân mệnh nên đành nói lời tạm biệt cô nhân tình bé bỏng và theo .

Lý Hạo Nam c tác về chỉ ở nhà nghỉ ngơi được b nhiêu đó thì tiếp tục đến các chi nhánh c ty ở thành phố K cùng những tỉnh khác để kiểm tra. Giờ thêm cô với Hạo Nhiên nữa thành thử căn biệt thự giờ chỉ còn dì Hà cùng đám hầu, họ tha hồ mà mọc đuôi tôm.

Xách chiếc ba lô trên tay, Tử Hân lần bước xuống cầu thang. Mới m bậc đã nghe tiếng Hạo Nhiên đang hét hò bên dưới. Vội vàng chạy tới, cô suýt ngất trước mớ đồ đạc mà dì Hà chuẩn bị cho .

Nào là chăn, nệm, ga trải giường, ghế matxa, dầu gió, thuốc chống muỗi, bốn con ốc bưu, hai con gà trống choai, bốn cái trứng vịt, bốn con cua, chè xôi, hương, hoa, trà, trái cây, còn cả thịt lợn sườn và nhiều thứ linh tinh nữa.

Cô thầm nghĩ dì Hà này tưởng chủ nghỉ mát hay gì, bà kh bẩy cái biệt thự để cõng lên trên luôn cho tiện nhỉ.

- Dì à, cháu chỉ đem quần áo, gối mền và các đồ lễ bái sư thôi.

Hạo Nhiên vừa nói vừa l chiếc ba lô đeo vào vai. Quay đầu th Tử Hân đang đứng phía sau, liền hạ giọng.

- nhé.

Cô khẽ gật đầu, nối bước ra xe. Dì Hà gấp gáp dúi vào tay cô hộp bánh, dặn dò khi nào đói thì ăn, bà sợ cả hai leo nửa chừng sẽ ngất do sớm quá chưa gì bỏ vào bụng.

Mớ bòng bong kia chẳng cần mang vác theo nên chỉ mỗi Lưu Nhược Bân đưa và cô đến chân núi.

Tới nơi, Lưu Nhược Bân lưu luyến nói lời tạm biệt quay trở về. Nghe bảo Diệp sư phụ vốn chẳng thích ồn ào náo nhiệt chứ nếu kh thì Bân ta cũng muốn xin lên chơi vài ngày cho vui.

Vì đồ đạc lỉnh kỉnh đủ thứ thành thử Tử Hân đeo luôn ba lô của và Hạo Nhiên, để trống tay mà xách gà xách xôi. Cô tr bộ dạng hiện giờ chẳng khác nào cái sập bày đồ cúng cả.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Sương sớm lẩn quẩn trong từng tán cây, ngọn cỏ làm Tử Hân cảm giác như đang chìm trong mây. Lúc và cô leo tới đỉnh núi thì mặt trời vẫn chưa ló dạng. Theo hướng tay chỉ, cô bất giác thốt lên khi th vầng sáng lung linh phía đường chân trời.

Bình minh dần đến, một màu nắng vàng rực phủ khắp núi rừng bạt ngàn, những hạt sương mai trắng tinh khiết bỗng lóe sáng bảy sắc cầu vồng, tỏa chiếu lần cuối trước giây phút vỡ tan.

Họ cứ thế lặng ngắm bức tr tiên cảnh từ từ biến đổi theo hành trình ánh dương. Vẻ đẹp tráng lệ vượt ngoài sức tưởng tượng của Tử Hân, hóa ra rủ cô vào khung giờ này là lý do.

đôi mắt long l như sương và nét rạng rỡ hệt ánh mặt trời, trái tim Hạo Nhiên bồi hồi xao xuyến. Để đổi l nụ cười giai nhân thật chẳng dễ dàng gì.

Ăn xong phần bánh mà dì Hà chuẩn bị, Hạo Nhiên cùng Tử Hân tiếp tục lên đường. Hai leo thêm tầm mười phút nữa thì tới nơi.

Tử Hân ngó cả đỗi qu khoảng sân vắng bắt chước Thiên Thuận hôm nào, cô trịnh trọng chào một tiếng rõ to nhưng chẳng th bóng dáng Diệp sư phụ đâu cả.

Hạo Nhiên chưa bao giờ đặt chân đến chỗ ở của vị thầy đáng kính nên cũng chỉ biết rón rén bám bước Tử Hân tìm . Bộ dạng cô và lúc này hệt như m tên trộm chuyên rình mò kiếm đồ ăn cắp.

Đang lom khom thì bỗng sau lưng vang nhẹ tiếng đằng g. Cả hai giật quay lưng. Tr th Diệp sư phụ ung dung vuốt râu, kh hề hẹn trước, Hạo Nhiên và Tử Hân đều đồng loạt kính cẩn cúi chào.

- Hạo Nhiên lớn thật , con còn nhớ mặt thầy ? – Diệp sư phụ cười hiền.

- Vâng, thưa sư phụ, con th hình của thầy ở võ quán ạ. – lễ phép đáp.

- Hôm nay Thiên Thuận kh lên núi cùng các con à?

- Dạ, bận học trên thành phố, vậy nên, chỉ con với Tử Hân thôi.

Diệp sư phụ khe khẽ gật đầu, ánh mắt sáng tinh tường quét nh qua đôi nam nữ, sau đó bảo họ theo vào chuẩn bị.

Hai trẻ hối hả bày biện các thứ và sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Một lát sau, Diệp sư phụ trở lại, khí chất ngời ngời trong trang phục võ thuật truyền thống, nghiêm trang ngồi trên chiếc ghế kê chính giữa gian nhà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...