Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 34: Tầm Sư Học Võ - 2

Chương trước Chương sau

Nghi thức cúng tổ diễn ra nh chóng. Tiếp đến là nghi thức coi giò gà. Tử Hân và Hạo Nhiên đều hồi hộp nhau, vì theo như cả hai được biết thì việc thầy đồng ý nhận hay chăng phụ thuộc hết vô cái giò này.

Dù nghe nói sư phụ coi giò gà thể biết rõ tính cách và tiên đoán được hậu vận, duyên nghiệp của học trò để đưa ra quyết định nhưng Tử Hân vẫn nửa tin nửa ngờ.

Mãi đến khi th Diệp sư phụ gật đầu, nở một nụ cười, cô mới thở phào vì biết đã qua được cửa. Tiếp đó, họ cùng nhau dâng trà bái sư.

- Nên nhớ, trước khi học võ học đạo đức. Hai ều này luôn song song với nhau. Sư phụ nhận các con làm đệ tử và truyền thụ võ nghệ kh là để các con xưng hùng xưng bá. Mong rằng cả hai hiểu rõ.

Diệp sư phụ vừa dứt lời, Tử Hân và Hạo Nhiên liền cúi đầu vâng dạ.

Bản thân Tử Hân vốn chỉ nghĩ lên đây học một ít võ, lỡ mai này bị ai ăn h.i.ế.p còn biết đường phòng thân thôi, nhưng lúc nãy nghe vị sư phụ nói th trịnh trọng, lớn lao quá. Cứ như mai sau cô sẽ dựa vào những ều dạy mà dựng nên cơ đồ vậy.

- Các con sang bên này.

Nói , Diệp sư phụ chậm rãi rảo bước. Hạo Nhiên nh nhẹn xách hai tay hai cái ba lô, cùng Tử Hân theo chân .

Ba vòng ra phía sau và dừng lại trước một căn nhà ba gian, thiết kế so với căn trước cũng kh khác nhau m.

- Hai con sống ở đây nhé.

- Vâng ạ. Chúng con cám ơn sư phụ. – Hạo Nhiên đại diện đáp lời.

- Các đồ lễ lát nữa hai đứa qua l về, sư phụ ăn chay trường đã lâu, để lại ít xôi chè và trái cây thôi.

Dứt lời, Diệp sư phụ quay rời khỏi, trả kh gian cho đôi trẻ.

Đưa mắt khắp quan cảnh xung qu, trong lòng Hạo Nhiên bỗng bình yên đến lạ, thầm nghĩ nếu như được cùng yêu sống suốt đời ở đây luôn thì tốt biết m. Sáng, trưa, chiều, tối đều thể quấn quýt bên nhau.

Sắp xếp quần áo và chỗ ngủ xong xuôi, Tử Hân cùng Hạo Nhiên sang l đồ về ăn trưa. Ngày mai, họ sẽ dùng cơm chay theo thầy vì trên cái chốn heo hút này vốn cũng chẳng biết l đâu ra thịt.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chiều đến, cả hai xách rổ hái rau rừng. Ở đây, thân phận ấm cô chiêu rũ sạch sẽ, tự thân vận động chứ kh kẻ hầu hạ. Siêng năng, chuyên cần, kiên trì, cầu tiến và kỷ luật là những quy định mà Diệp sư phụ bắt buộc ghi nhớ.

- chủ, ban nãy sư phụ nói, võ cổ truyền của Diệp gia cần rèn luyện từ thấp tới cao, kh chuyện đốt cháy giai đoạn mà chỉ đòi học những thứ tác dụng nh đâu. – Cô bỏ mớ rau mới hái vào cái rổ trên tay , thở dài.

- Đúng vậy, đây cũng chính là nét đẹp của võ học cổ truyền, nó kh giống thứ kỹ xảo lòe khác. – dịu dàng tiếp lời.

- tưởng chỉ học trong ba tháng hè là đủ chứ.

Ánh mắt Tử Hân thoáng chút chán nản dòng nước bạc đang chảy xiết. Hạo Nhiên nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh, bàn tay định đặt lên đôi vai gầy nhưng nghĩ tới nghĩ lui lại thôi.

- Tử Hân, ít nhất một năm em mới thể đánh đ.ấ.m với ngoài được. Cho nên, em đăng ký tín chỉ buổi chiều hết nhé, sáng sớm cùng lên núi tập luyện.

Ngay khi Hạo Nhiên vừa nói xong, Tử Hân lập tức liếc sang. Con này thật biết cơ hội. Tính toán vậy thì cô còn thời gian đâu mà gặp gỡ khác ngoại trừ chứ.

Giựt l rổ rau trên tay , cô quay ngoắt trước, còn ngơ ngác m giây cũng lật đật chạy theo sau.

Bóng tối loang dần, phủ xuống non cao. Nơi đây về đêm tr thật buồn, kh ánh ện cũng chẳng internet. Hai chiếc ện thoại mang lên đến đỉnh liền mất sạch sóng, độ chừng qua ngày mai sẽ hết pin luôn và biến thành hai con dế yêu vô dụng.

Tuy vậy, cảm giác của họ chẳng hề giống nhau. Tử Hân thì ủ rũ vì kh thể liên lạc được với Thiên Thuận, còn Hạo Nhiên, chỉ cần cô bên là đủ.

Ánh đèn nhiều màu, tiếng nhạc xập xình hay những món ngon vật lạ cùng thứ rượu mạnh xa xỉ kia đâu đủ sức quyến rũ hơn cô.

Nghe chừng gian kế bên đã yên ắng, Hạo Nhiên nhẹ nhàng bước xuống giường, tiến ra khoảng sân trống. Vầng trăng đêm nay thật đẹp, tròn trĩnh trĩu nặng đu trên cành cao vút, tỏa ánh sáng dịu hiền như nụ cười cô gái dát vàng cả non ngàn.

biết nếu cạnh tr c bằng thì mãi mãi bản thân chẳng bao giờ cơ hội, bởi lẽ trái tim ngay từ đầu đã nghiêng về một phía.

Vậy nên, mới mặt dày xin ba tìm cớ chia cách cô và Thiên Thuận. Chỉ mong thời gian sớm tối bên nhau sẽ làm nóng lại tình cảm nguội lạnh trong cô.

Phía sau lưng Hạo Nhiên, Tử Hân len lén nép quan sát trước mặt. Thầm nghĩ ấm này chắc chẳng trụ nổi ở rừng lâu đâu. Ăn chay và cai ện thoại, còn kh rượu uống nữa.

Th đột ngột quay đầu, cô hoảng hốt khép nh cánh cửa, chạy trở vô, nhảy lên giường nằm im thin thít, vốn cô cũng định ngắm nàng Nguyệt nhưng xem ra c hôm khác .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...