Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 37: Anh Yêu Người Khác Rồi - 1

Chương trước Chương sau

Lọt thỏm trong lớp học toàn những thừa kế sáng giá của các c ty, tập đoàn lớn và tiếng tăm khiến Thiên Thuận cảm th như lộn chỗ. Thầm nghĩ Lý Hạo Nam chắc nhầm lẫn nên bỏ tiền đóng để học cái khóa Marketing đắt đỏ này, đáng lý là Hạo Nhiên ngồi đây mới đúng.

muốn chia cách với cô, tạo cơ hội cho con trai thì cũng kh cần tiêu tốn như vậy. vô số trung tâm đào tạo rẻ bèo ngoài kia chứ đâu ít, xem ra tâm tư lão già càng ngày càng khó đoán.

Một tuần chỉ học ba buổi nhưng Thiên Thuận chẳng rảnh thời gian về quê, bởi Lý Hạo Nam đã bắt đến chi nhánh c ty học việc nhằm mục đích năm sau ra trường còn rành rỏi mà phụ giúp này nọ.

Hai ngày liền kh nghe được tiếng Tử Hân, bản thân lúc này khác nào cá thiếu nước, tâm hồn cứ lơ lửng treo trên ngọn cây. Tay giảng viên bậc thầy đang nói vấn đề gì cũng chẳng biết, mặc dù khuôn miệng ta thì vẫn th nhóp nhép.

Bạn cùng bàn với Thiên Thuận là đàn em lớp dưới Hạ Tiểu Kỳ, cành vàng lá ngọc của Hạ gia d giá. Sáng sớm hôm nay, vừa chân ướt chân ráo bước vào liền th cô nàng chạy tới, chào hỏi rối rít, tay bắt mặt mừng ngồi sát bên luôn.

c nhận Hạ Tiểu Kỳ cực kỳ kiên trì, bị từ chối năm lần bảy lượt vẫn cứ chưng ra cái vẻ mặt kiểu em kh nghe, em kh th, em kh biết gì hết và vô tư theo đuổi tình yêu.

Thiên Thuận lơ đễnh, Hạ Tiểu Kỳ còn lơ đễnh hơn, m khi được gần với cự ly vài centimet thế này nên trái tim cô cứ tưng bừng lỗi nhịp.

Buổi học kết thúc, Thiên Thuận gấp chiếc máy tính cất vô cặp, nh chóng đứng dậy, Hạ Tiểu Kỳ cũng vội vàng thu dọn, chạy theo , năn nỉ.

- Thiên Thuận, đến giờ cơm trưa , ăn với em luôn nhé.

- Kh đâu, đã hẹn dùng bữa cùng chủ tịch.

- Là ba của Hạo Nhiên ?

- Đúng vậy. Thôi, đây.

Nói xong, quay đầu, tiến thẳng về phía thang máy. Hạ Tiểu Kỳ ngơ ngẩn dõi theo cái dáng dấp chuẩn như mẫu khuất dần cuối hàng lang rút ện thoại gọi Hạ Thạc Vũ.

Hạ gia và Lý gia cũng coi như là đối tác thân thiết, bởi ba cô, Hạ Thạc Vũ từng nhận thầu xây dựng các văn phòng cùng xưởng sản xuất rượu tại nhiều chi nhánh cho tập đoàn Nam Thành. Vậy nên, cô muốn giúp hẹn Lý Hạo Nam dùng chung bữa cơm này.

Từ tầng ba của tòa nhà, Lý Hạo Nam đưa mắt về phía cổng, th Thiên Thuận vừa bước xuống taxi và đang cắm cúi vào chiếc ện thoại trên tay. Lát sau, tiếng chu vang lên, đầu máy bên kia, giọng lễ phép.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Thưa chủ tịch, cháu đang đứng ngay phòng bảo vệ ạ.

- Cháu vào trong tránh nắng đợi bác một lát nhé. – Lý Hạo Nam dịu giọng.

Bên ngoài vọng đến tiếng gõ cửa, tiếp đó là Dương Ân với nụ cười thân thiện, nh nhẹn tiến lại gần.

- đặt bàn ở Hoàng Gia ạ.

- Ừ. Tại Hạ Thạc Vũ cứ nhất quyết đòi mời bữa trưa nên tới đó cho nó đẳng cấp chút chứ chỗ cũ bình dân quá.

- Vâng. Nhưng xem chừng Thiên Thuận sẽ chẳng thích nơi đâu, dân dã đã quen. – Dương Ân tủm tỉm.

- Từ từ cũng thích nghi thôi, mai này kinh do, mời đối tác ghé quán c ăn cơm phần được.

Khẽ tặc lưỡi một cái, Lý Hạo Nam chậm rãi khoác chiếc áo vest, rảo bước ra. Dương Ân mau mắn theo bén gót.

M hôm trước, nghe đứa con gái vàng ngọc Dương Mỹ Tr gọi ện khóc lóc, bảo chủ tịch Nam Thành đuổi khéo nó khỏi nhà, chỉ còn biết im lặng xót xa.

Bảo bối của vợ chồng yêu ai kh yêu lại đ.â.m đầu vào tên sắp l vợ, mà vợ này của , định sẵn cưới .

Tr th chiếc xe từ từ tiến đến cổng chính, Thiên Thuận liền đứng dậy, cám ơn bác bảo vệ và bước xuống bậc tam cấp.

- Cháu chào chủ tịch, chào Dương phó tổng. – cất tiếng khi vừa ngồi vào băng ghế sau.

Lý Hạo Nam nhẹ gật đầu còn Dương Ân vui cười hớn hở hỏi han Thiên Thuận đủ thứ, nào là việc học hành và cả dự tính tương lai nữa. Tới lúc nghe Lý Hạo Nam ho lên m cái thì Dương Ân mới ngậm miệng.

Lướt qua ngã đường đ đúc ban trưa, Thiên Thuận lại nhớ day dứt những buổi tan trường cùng Tử Hân sóng đôi đứng đợi xe buýt, nhớ tia nắng xiên rơi xuống kẽ lá và rớt trên khuôn mặt trắng hồng của cô, nhớ tiếng nói thì thầm bên tai như giai ệu bình yên giữa dòng đời đầy bão táp.

Mong thời gian ba tháng hè trôi thật nh để thể được nắm tay cô rảo bước đến trường, dìu cô lên núi hái măng, nghịch suối, ngắm thác ngàn và hoa Đỗ Quyên khoe sắc đỏ, cùng nhau ăn vội bữa cơm vỉa hè, nép chung chiếc ô ngày mưa giăng lấp lối.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...