Sao Băng Qua Trời
Chương 36: Những Ngày Hạnh Phúc - 2
Đến nơi, th Tử Hân đang lụi hụi trong bếp, vội bu nắm lá, lăng xăng chạy vô phụ giúp. Thế nhưng, khi vừa thò tay vào liền bị cô hất ra.
- chủ tắm để còn ăn cơm, nấu sắp xong .
- À, được, vất vả cho em quá.
Hạo Nhiên cười cười, nh chóng vụt chạy lên gian trên l quần áo, thẳng qua nhà tắm. Tử Hân lẳng lặng đặt m dĩa thức ăn vào mâm, bưng sang chỗ Diệp sư phụ.
Vì là ngày đầu tiên vận động nhiều nên toàn thân cô rã rời, chỉ mong mau hết giờ để được ngủ.
Đặt mâm cơm xuống chiếc bàn bằng gỗ kê ở giữa sân, cô rảo bước ngắm những chùm hoa hồng khoe sắc trong ánh chiều tím biếc.
- Hạo Nhiên chưa qua hả con?
Nghe tiếng Diệp sư phụ vang sau lưng, Tử Hân giật quay lại, vội vàng lễ phép cúi đầu.
- Dạ thưa sư phụ, sư đang tắm ạ.
Cô khẽ tiến đến, ngồi bên mâm cơm cùng . Chỉ những lúc trò chuyện mà mặt Diệp sư phụ, và cô mới xưng , , còn kh thì cứ như ở nhà. Sau một hồi tần ngần suy nghĩ, cô đánh liều cất tiếng.
- Thưa sư phụ, con ều muốn hỏi thầy.
- Con cứ nói.
- Là về chuyện học võ ạ, nếu như con luyện tập cả ngày lẫn đêm, sẽ rút ngắn được thời gian kh thưa thầy?
- Tử Hân à, nếu vậy thay vì luyện mười năm là thành thì con luyện tới hai mươi năm đ. - Diệp sư phụ cười hiền cô.
- kỳ vậy ạ? Con cứ nghĩ tăng thời gian lên sẽ nh hơn chứ?
biểu cảm ngơ ngác, ngờ nghệch trên gương mặt nữ đệ tử, Diệp sư phụ ôn tồn giải thích.
- Tử Hân, nguyên lý của võ thuật truyền thống là để con thăng hoa thể xác cũng như tinh thần th qua việc luyện c tập võ, kh để thúc ép cơ thể đạt được mục tiêu. Tâm càng nóng vội, việc càng khó thành.
- Vâng thưa sư phụ. Con đã hiểu ạ. – Cô cúi đầu, lí nhí đáp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cuộc trò chuyện giữa hai thầy trò vừa kết thúc, Hạo Nhiên cũng vừa chạy sang, kéo vội chiếc ghế ngồi xuống bên cạnh, nhỏ giọng nói lời xin lỗi vì để mọi chờ lâu.
Buổi tối, Tử Hân tr thủ đọc vài trang sách, đang chăm chú thì tiếng gõ cửa vọng tới. Biết là Hạo Nhiên, cô thở dài, lững thững tiến ra, rút th cài gỗ.
- sang đây làm gì? – Cô nhăn trán chậu nước tỏa mùi thơm trên tay .
- Để vào đã chứ.
nói và bước nh qua bậc cửa, Tử Hân theo phản xạ cũng né sang một bên tránh đường. Tr khói bốc nghi ngút như vậy, cô thật kh muốn bản thân biến thành gà trụng chút nào.
Hạo Nhiên đặt chậu nước xuống kéo Tử Hân tới gần, ấn ngồi lên chiếc ghế. Cô còn đang chưa kịp hỏi thì hai chân đã bị nhấn vào trong chậu.
- Nước ấm và thảo dược sẽ giúp chân em bớt nhức, lát nữa ngủ cũng ngon hơn. – nhẹ nhàng xoa bóp bàn chân cho cô, dịu dàng cất tiếng.
- th kh cần đâu.
Tử Hân vội vã nhấc chân nhưng Hạo Nhiên đã nh chóng bắt lại, ấn ngược trở xuống, mỉm cười hạ giọng.
- Em kh biết bàn chân là trái tim thứ hai của cơ thể ? Ngâm nước thảo dược nóng sẽ giúp th các kinh lạc bị tắc nghẽn, tăng cường lưu th máu, tăng cường sức đề kháng và còn chữa được nhiều bệnh tật nữa.
Tử Hân há hốc miệng khi nghe thao thao bất tuyệt. Thầm nghĩ chủ Lý kh đóng quảng cáo luôn nhỉ, ở đây giúp cô ngâm chân thật phí hoài tài năng quá. Nhưng mà tính ra thì cảm giác này cũng kh tệ, đúng là thư giãn.
- Vậy để tự làm, về ngủ .
- Là sư phụ bảo giúp em, cùng nhau nghe lời thầy chứ.
Ánh đắm đuối đa tình của Hạo Nhiên làm Tử Hân chẳng biết giấu mặt vào đâu cho khỏi th. Quay trái, quay , thậm chí trợn ngược trần nhà vẫn kh thể tránh thoát. Thế là, cô đành nhắm tịt cả hai mắt.
Đã hai đêm trên núi, cô thèm được nghe giọng nói của Thiên Thuận vô cùng. Chẳng biết giờ này ngủ hay chưa. Chiếc ện thoại cũng đã đen thui thùi lùi, đâu còn chút ánh sáng nào để soi lên niềm tin rằng sẽ ngọn sóng vô tình lạc qua đây chứ.
Qua hồi lâu, nghe tiếng thở đều đều, biết Tử Hân đã ngủ say, Hạo Nhiên nhẹ nhàng nâng chân, lau khô bế cô qua giường. ngồi lặng ngắm cô hồi lâu mới bưng chậu nước rời khỏi.
Hôm nay, đối với cô, hẳn là một ngày vất vả, nếu như chịu ở bên thì cô đâu khổ sở thế này. Kh nước ngoài, chẳng cần học võ.
Bên ngoài, gió đêm lồng lộng, hòa với muôn ngàn thứ âm th thiên nhiên của đại ngàn x thẳm.
Sợ cửa kh khóa trái bị gió giật sẽ làm cô thức giấc và lạnh, cởi luôn chiếc áo khoác mỏng trên , gấp dày lên chèn vào giữa hai cánh cửa, kéo lại cho nó khỏi bung ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.