Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 40: Hôn Phu Là Thầy - 2

Chương trước Chương sau

Tử Hân thở dài một tiếng, tiếp tục tập trung vào bao cát phản bạn. Bây giờ, cô thể hình dung nó thành đối thủ của . Bước chân cô di chuyển linh hoạt và thay đổi kiểu đ.ấ.m liên tục.

Khi đã thấm mệt, cô thả nằm xuống lớp lá khô, hít thở đều đều.

Chờ đợi hồi lâu mà Hạo Nhiên vẫn chưa trở lại, Tử Hân men theo con đường dốc thoai thoải dẫn xuống chân thác tìm .

Mặt trời dần ló dạng, con thác cuộn chảy bên vách núi đá cheo leo đột nhiên sáng lòa những bụi nước lấp lánh dưới ánh nắng mai.

Quay tới quay lui một hồi chẳng th bóng dáng đâu, Tử Hân lo lắng phóng tầm mắt gờ đá phía trên cao.

Cảnh tượng trước mặt làm cô choáng váng ngợp thở. Thấp thoáng sau màn nước ào ào dội xuống bóng đàn trong bộ võ phục trắng tiệp màu đang say sưa luyện quyền.

- Trời ơi, chủ.

Cô lắp bắp gọi tìm cách leo lên. Hạo Nhiên vừa kết thúc bài quyền, liếc xuống liền th thân mảnh mai lom khom bám víu gờ đá, vội vàng lùi vào trong, tháo sợi dây thừng khỏi , gấp gáp tiến đến bên cạnh.

- Em leo lên đây làm gì? Nguy hiểm lắm biết kh? Kh nói em cứ tập, lát nữa quay lại ?

Ban nãy th cảnh tượng đó của , Tử Hân đã bay mất hai hồn, leo thêm m gờ đá thì bạt hết bảy vía, giờ quát nữa thành ra lúc này cô chẳng khác nào đứa trẻ bị dọa, môi mấp máy một hồi và bật khóc nức nở.

Nhận th toàn thân con gái run lên vì sợ, vội kéo cô ôm vào lòng, vỗ về. Bản thân cũng bần bật như cầy s chứ thua gì cô đâu.

- Em khóc cái gì? Kh nên khóc là ? Em làm lo quá.

Chờ Tử Hân bình tĩnh, Hạo Nhiên nhẹ nhàng dìu cô ngồi xuống. Cả hai chẳng ai nói thêm câu nào, cứ im lặng ngắm dòng nước trôi giữa khung trời.

Dưới thác ngàn cuồn cuộn, con trở nên vô cùng bé nhỏ. Nơi những gờ đá nhô ra, nước tung tạo thành vô số tinh thể li ti sáng đẹp tựa hoa tuyết mùa đ rơi xuống hòa vào dòng chảy, để khi gặp gờ đá tiếp theo, nó lại tung lên lần nữa.

- chủ, lên đó luyện quyền? Đứng dưới này kh được à? – Cô đưa tay phủi bụi nước vương trên tóc , nhỏ giọng hỏi.

- Tử Hân, phương pháp rèn luyện này tuy khắc nghiệt nhưng nó giúp chúng ta nâng cao thể lực cùng sức chịu đựng, cũng như lòng dũng cảm và sự tập trung cao độ. – nhẹ nhàng giải thích.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Nhưng lỡ bất cẩn ngã xuống, bị cuốn đập vào đá thì biết làm ?

- buộc dây thừng giữ lại mà, kh trôi được đâu.

Dứt lời, đỡ cô đứng dậy, cẩn thận dìu . lẽ cô sẽ mãi mãi chẳng bao giờ biết rằng cố gắng như vậy cũng chỉ vì muốn bản thân trở nên ưu tứu hơn trong mắt cô và còn để bảo vệ cô nữa.

Về tới nhà, cả hai vội vã thay đồ, chạy sang chỗ Diệp sư phụ nghe giảng. Qua lời Diệp sư phụ, Tử Hân mới biết cảnh giới của võ thuật tổng cộng bốn bậc, bao gồm võ quyền cước, võ trí, võ đức và võ tâm. Trong đó, võ tâm chính là cảnh giới cao nhất.

Bản thân cô th võ thuật truyền thống tốt đẹp, cao siêu nhưng hiện thực ngày nay quá ít trẻ theo học. Bằng chứng là cả cái tỉnh J to lớn thế mà chỉ mỗi võ quán Diệp gia, còn lại toàn những trung tâm đào tạo võ thuật hiện đại.

Kết thúc bài giảng, cả hai theo Diệp sư phụ ra ngoài sân uống trà.

Hạo Nhiên vui vẻ kể về những ngày đầu tiên bị ba quẳng vào võ quán. Lúc đó, khóc suốt, nằng nặc đòi về, các sư liên tục dỗ dành, l kẹo trám miệng cho bớt ré.

Diệp sư phụ và Tử Hân nghe tới đây liền bật cười. Một lát sau, tr th nữ đệ tử tần ngần mãi, quay sang cô, hạ giọng.

- Con gì muốn hỏi thì cứ hỏi, đừng ngại.

- Thưa sư phụ, con th võ thuật truyền thống tốt đẹp như vậy nhưng xem chừng ngày càng mai một. – Cô rụt rè.

- Con nói xem, võ thuật truyền thống chú trọng ều gì?

- Dạ thưa sư phụ, chính là võ đức ạ, ngăn chặn cái ác, hoằng dương cái thiện.

Diệp sư phụ gật đầu, từ từ đứng lên, rảo bước đến bên rặng trúc. Tử Hân nghe trong giọng nói của thầy thoảng chút nuối tiếc.

- Bây giờ học võ m ai l võ đức làm trọng. Th lợi trước mắt liền quên hết môn quy, hãm hại đồng môn, khinh thiện, sợ ác, tự cao tự đại, chấp trước d lợi, coi thường tiền bối, sa vào đường tà. Chính những ều này đã góp phần hủy diệt nền võ thuật truyền thống.

Lời vừa dứt thì cũng vào nhà. Hạo Nhiên ngơ ngác theo dáng tới lúc khuất hẳn mới quay sang Tử Hân, gương mặt vốn sáng láng, th minh bỗng chốc biến thành ngu đần, vuột miệng hỏi.

- Thầy đang nói chúng ta kh?

- Làm biết được? mà hỏi sư phụ . – Cô phụng phịu đáp.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...