Sao Băng Qua Trời
Chương 41: Quyết Tâm Theo Đuổi - 1
Chu báo thức ngân nga liên hồi mà Dương Mỹ Tr vẫn cứ lăn qua lộn lại trên giường. Mùa hè năm nay đối với cô là mùa chán nhất.
Suốt m hôm liền ện thoại Hạo Nhiên toàn báo thuê bao kh liên lạc được, cô qua nhà hỏi mới hay lên núi tầm sư học đạo mất , còn mang cả vợ chẳng biết khi nào cưới kia theo.
Ban đầu, Dương Mỹ Tr lo lắng nhưng sau khi hối lộ cô hầu nhỏ tuổi nhất và tường tận ý đồ sắp xếp của Lý Hạo Nam, cô đã cảm th yên tâm. Xem ra Tử Hân kh hề nói dối về tình cảm dành cho Hạo Nhiên, ít nhất tới thời ểm này, chị ta vẫn tìm cách thoát khỏi tay .
Tin rằng trong hai năm vắng bóng Tử Hân bên cạnh, bản thân sẽ dễ dàng quyến rũ Hạo Nhiên, cần thì sử dụng cách mà những cô bạn cùng lớp vẫn thường dùng. Dựa vào mối quan hệ giữa hai nhà, gạo nấu thành cơm ắt chịu thôi, nếu kh làm mặt nhau chứ.
Cũng hơn một lần vì nhớ Hạo Nhiên, Dương Mỹ Tr lái xe tới dưới chân núi nhưng chẳng dám leo tiếp. Cô đâu rõ trú ẩn ở nơi nào trên đó, hơn nữa, cứ nghe tiếng lá xé gió vi vu vi vút là lạnh hết , chưa kể nếu rắn rít.
Rủ bạn nữ chung thì sợ họ tr thủ hớp mất hồn , còn rủ bạn nam thì e ngại chúng cướp sắc . Vậy nên, cô chỉ biết chờ đợi và mong thời gian trôi nh.
Mười giờ đúng, Dương Mỹ Tr vừa đánh răng, rửa mặt xong đã nghe phía dưới nhà vọng lên tiếng gọi l lảnh của Kha Mỹ Ngọc, cô lật đật chải đầu, vội vàng chạy xuống. Nhác tr th Dương Ân, cô liền mỉm cười, dịu giọng.
- Ba mới về.
- Ừ. Ngủ dậy trễ vậy con? – Dương Ân hơi nhíu mày đứa con gái rượu.
- Hôm qua con chơi với m bạn trong lớp, về hơi khuya ạ. Nghỉ hè chẳng việc gì làm, chán quá. - Cô ngáp ngắn ngáp dài, ngồi xuống ghế sô pha.
Sau khi hỏi han Dương Ân vài câu, Kha Mỹ Ngọc lui xuống bếp chuẩn bị bữa trưa, nhường kh gian để hai cha con trò chuyện.
Kha Mỹ Ngọc là phụ nữ khá an phận, bà chỉ chằm hăm vô bếp núc, nấu nướng, quét dọn và phụ thuộc toàn bộ tài chính của chồng. Việc dạy dỗ hay định hướng tương lai con cái cũng đều do Dương Ân đảm trách.
- Tuần trước chi con chịu theo học khóa Marketing trên thành phố thì đâu chán với nản. – Dương Ân hớp ngụm nước trà, than vãn.
- Con gái học nhiều làm gì ba? Kết hôn cũng ở nhà nội trợ như mẹ. - Vừa nói, Dương Mỹ Tr vừa hất cằm, đá ánh mắt về phía nhà bếp.
- Muốn rúc bếp giống mẹ con thì l được chồng năng lực kiếm tiền tốt chứ, kh thôi ở nhà mà đói à?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
cái mặt ba dài hệt cái bơm xe đạp, Dương Mỹ Tr phát ngán tận cổ. Hình như trong mắt , đứa con gái duy nhất là cô đây chẳng bao giờ với tới m trai nhà giàu.
Bởi thế, ngay từ lúc mới bước chân vào lớp một, luôn rỉ rả bên tai, bắt buộc cô cố gắng chăm chỉ học hành. Kết quả suốt mười m năm liền, cô luôn đứng đầu trong lớp, bằng khen treo đầy nhà.
- Hạ tiểu thư của Hạ gia đang ngấp nghé Du Thiên Thuận đó, con biết kh hả? – Dương Ân tiếp tục cất tiếng.
- Ba quen Hạ Tiểu Kỳ ? Cô để ý Thiên Thuận ạ? – Mắt Dương Mỹ Tr đột nhiên sáng tựa trời, mừng rỡ hỏi dồn.
- Con làm gì mà vui dữ vậy? – Mặt Dương Ân thộn ra.
- Trước đây con còn tưởng Hạ Tiểu Kỳ thích Hạo Nhiên, làm con lo c.h.ế.t được, xem như bớt một đối thủ nặng ký.
- Con gái ơi, ba nói với con bao nhiêu lần ? Vợ nó sờ sờ kìa, con nghe kh hiểu ?
- Ba mới kh hiểu gì cả, Tử Hân thích là Thiên Thuận, chị sẽ kh đồng ý l Hạo Nhiên đâu.
Dứt lời, cô bật dậy, quay trở về phòng. Dương Ân tức giận rút chiếc cà vạt trên cổ vứt xuống sàn. Vừa lúc này, ện thoại trong túi reo vang, màn hình hiện tên Lý Hạo Nam, vội quẳng cơn tam bành sang một bên, dịu giọng.
- nghe đây chủ tịch Lý.
- Trưa nay tới Kingdom dùng bữa nhé, m đứa nhỏ hết , ăn một cũng buồn. – Giọng Lý Hạo Nam trầm trầm.
- Vâng, giờ chạy đến đó ngay.
Dương Ân gấp gáp cúp máy, lượm chiếc cà vạt đeo lại rướn cổ ra sau bếp th báo với vợ rằng trưa nay sẽ kh ăn cơm ở nhà.
Kha Mỹ Ngọc dạ một tiếng, hối hả chạy lên thì th chồng đã ngồi trong xe. Thế là, bà hấp tấp vác cái thân hình mũm mĩm mở cổng cho .
Tuy gia đình thuộc hàng dư ăn dư để nhưng lo sợ mất chồng nên bà đâu dám mướn hầu, cứ kiêm tuốt tuồn tuột mọi việc. Ấy vậy mà béo vẫn hoàn béo, chẳng ốm bớt tẹo nào.
Mỗi lần sóng đôi cùng Dương Ân, tr cả hai y chang số mười. Chẳng quá ốm, tại bà quá mập thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.