Sao Băng Qua Trời
Chương 43: Bỏ Chay Ăn Mặn - 1
Thấm thoắt gần hai tháng trôi qua kể từ ngày Tử Hân cùng Hạo Nhiên dắt nhau lên núi. Vì chăm chỉ học tập rèn luyện nên cô đã thành thạo các kỹ thuật căn bản tổng quát và được Diệp sư phụ dạy cho những kỹ thuật đối kháng.
Diệp sư phụ c nhận là Tử Hân tiếp thu nh, lúc trước cô còn bỡ ngỡ, quên tới quên lui nhưng càng ngày càng tập trung cao độ.
Chỉ ều, th mỗi lần luyện quá say mê, trong ánh mắt nữ đệ tử bất chợt lóe lên tia sát khí vụt tắt. Sáng nay cũng vậy.
Sau bữa cơm trưa, Tử Hân chuẩn bị ngả lưng nằm nghỉ thì bỗng nghe tiếng gà kêu trong sân, cô liền bật dậy xem thử. Tuy rằng gà rừng trên núi nhiều nhưng chưa bao giờ nó lạc đến đây cả.
Mới rón rén bước ra, cô giật nảy khi ngay gian kế bên, một cái đầu đàn cũng vừa thò qua cánh cửa. Chẳng hẹn mà cả hai cùng hướng về phía con gà mái tre nhỏ xíu, xong lại vào mặt nhau.
- Tử Hân, em muốn ăn thịt gà kh? – Hạo Nhiên hỏi nhỏ.
- Nhưng…
Cô còn chưa kịp dứt câu, đã đưa tay lên môi làm dấu im lặng và nhẹ nhàng bước tới cạnh bên, thì thầm.
- Chúng ta bắt nó đem nướng nhé.
- Sư phụ mắng đ. – Cô lo lắng đáp khẽ.
- Thầy đang ngủ trưa, xách xuống chân thác là được.
Nghe nói bùi tai, Tử Hân gật đầu đồng tình. Tr con gà sống nhăn răng mà đôi nam nữ cứ nuốt nước miếng mãi.
Gần hai tháng ăn chay theo Diệp sư phụ, Tử Hân và Hạo Nhiên đều thèm thịt, nay gà lại tự chạy vô nộp mạng thế này.
Thế là, Tử Hân l một nắm gạo nhỏ, quăng giữa sân, nhử con mồi vào tròng. Hạo Nhiên xắn áo c me, đợi nó ham ăn, quên đề phòng mới ra tay. dự tính một phát chụp được liền, chứ nếu hụt, nó quác quác kiểu gì cũng kinh động Diệp sư phụ cho coi.
Qua hết m phút, xem chừng con gà đã hoàn toàn mê mẩn nắm gạo, Hạo Nhiên nh chóng lao tới, tóm ngay cổ nó.
Tử Hân mừng rỡ muốn nhảy dựng lên. Nhưng , niềm vui của đôi vợ chồng hờ chẳng tày gang khi ngay thời ểm vàng thì Diệp sư phụ đột ngột xuất hiện.
- Hạo Nhiên, con đang làm gì đó?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiếng nói nhẹ nhàng vang sau lưng khiến Hạo Nhiên giật quay đầu. Tr thủ lúc sợ mà nới lỏng tay, con gà liền vùng mạnh, đập cánh bay .
vì hoảng loạn quá, nó đ.â.m sầm luôn vào mặt Diệp sư phụ, hại hai đệ tử một phen thót tim. Chẳng ai bảo ai, và cô đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
- Các con muốn ăn thịt ? – Diệp sư phụ vừa hỏi vừa nhàn nhã phủi m cái l tơ vương trên áo .
- Thưa sư phụ, là con muốn ăn, bắt gà là ý của con, kh liên quan đến Tử Hân đâu ạ. – Hạo Nhiên nh miệng nhận hết lỗi về .
Tuy trong lòng chút áy náy nhưng Tử Hân vẫn tuyệt đối giữ im lặng. Suy cho cùng, do Hạo Nhiên rủ rê, cô mới phạm tội.
Ban nãy, ý định cô là đuổi con gà chứ đâu nghĩ sẽ thịt nó nướng lên chứ, tại nói, hại cô thèm theo, để chịu một cũng đúng.
- Hai con đứng dậy . – Diệp sư phụ cười hiền, tay nhẹ vuốt chòm râu trắng.
Hạo Nhiên và Tử Hân lập tức nghe lời , gối của họ mau mắn rời khỏi sân nhà. Mặt dày hơn mặt cô nên cứ thẳng vào Diệp sư phụ xem còn muốn răn dạy gì chăng, còn mặt cô mỏng thành thử cúi gầm dưới đất.
- Khe suối bên sườn núi trái nhiều cá lắm, hai con xuống đó mà bắt. Thực ra, các con kh cần ăn chay giống sư phụ.
Diệp sư phụ vừa dứt câu thì Tử Hân liền ngẩng lên, th khe khẽ gật đầu, cơ mặt cô cũng giãn bớt đôi chút.
Tiếp đó, sau khi được Diệp sư phụ truyền dạy bí kíp bắt cá. Hạo Nhiên nh nhẹn chạy vào trong, l cái giỏ đan cùng vợt kéo Tử Hân xuống suối.
Sườn núi trái vốn khó di chuyển, rễ cây, dây leo đan nhau chằng chịt. Từ lúc lên núi tới giờ, cả hai chưa từng qua hướng bên này, nếu Diệp sư phụ kh chỉ, lẽ và cô cũng chẳng thể nào biết được ở đây cá.
Theo lời của Diệp sư phụ, Hạo Nhiên tước vỏ cây mọc ven bờ, đập dập, thả xuống lòng suối. Vỏ cây này độc tính kh cao, chỉ khiến cá say cho dễ bắt chứ kh làm cá chết, khi nước chảy trong trở lại thì cá sẽ tỉnh như thường.
Tử Hân chăm chú quan sát màu nước từ từ chuyển thành đỏ sẫm, lan rộng khắp các ngóc ngách. Một lát sau, th mặt suối bắt đầu quẫy động, cô thích thú reo vang.
- chủ, cá ngoi lên , bên này, bên này.
- Em cứ đứng trên bờ , để .
Dứt lời, cầm vợt lội ra giữa suối.
Chưa có bình luận nào cho chương này.