Sao Băng Qua Trời
Chương 42: Quyết Tâm Theo Đuổi - 2
Nhà hàng Kingdom vào buổi trưa và buổi tối đều đ . Các tiếp tân nữ liên tục bận rộn đón tiếp thực khách, hướng dẫn và tư vấn thắc mắc.
Nhận ra Lý Hạo Nam cùng đàn lạ mặt vừa bước qua cửa, Tử Hương liền rời quầy, tiến đến, cúi đầu lễ phép.
- Chào chủ tịch Lý, ngài hai ạ?
- Ừ. Cho một phòng.
- Vâng, mời hai vị theo . - Cô mỉm cười, nh nhẹn dẫn đường
Lý Hạo Nam mê mẩn dõi theo vóc dáng chuẩn hoàn hảo của cô gái. Bao nhiêu năm , đây đó, tiếp xúc với vô số phụ nữ trong cũng như ngoài nước nhưng chẳng ai mang cho cảm giác giống thế này.
- Cô tên là gì? – Lý Hạo Nam lên tiếng hỏi khi vừa ngồi xuống chiếc ghế.
- Dạ, thưa chủ tịch Lý, tên Lâm Tử Hương. – Cô dịu dàng đáp lời.
- Cô làm ở đây lâu chưa?
- Dạ, gần một tháng thôi ạ. Hôm trước gặp ngài chủ tịch cùng ngài cục trưởng là ngày đầu tiên nhận việc.
Lý Hạo Nam gật gù và ngỏ ý bảo Tử Hương tư vấn giúp vài món để vừa dùng cơm vừa uống rượu được.
Chất giọng nhẹ nhàng, cử chỉ lịch sự, niềm nở, tác phong làm việc nh nhẹn, nghiêm túc, cùng khí chất th cao toát lên từ cô khiến Lý Hạo Nam hết sức hài lòng.
Ghi chú tất cả những yêu cầu của khách vào sổ xong, cô cúi chào lần nữa lui ra. Chờ lúc cánh cửa khép lại, Dương Ân mới chậm rãi cất giọng.
- Trước giờ kh th chủ tịch quan tâm nhân viên tiếp tân nhiều như vậy.
- Ông đánh giá cô gái kia thế nào? – Lý Hạo Nam thả lỏng , mắt chăm chú cộng sự.
- Ngoại hình đẹp, giọng nói hay, quan trọng là nghiệp vụ tốt, chắc lúc ở trường cũng thuộc hàng sinh viên ưu tứu đây.
Dương Ân cười cười, nhấc ly nước lọc, uống một ngụm, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt. Thầm nghĩ khi nào vị chủ tịch tính thêm bước nữa sau bao năm tháng cô phòng hay kh.
Tuy lòng lấn cấn nhưng chẳng dám mở miệng dò hỏi, vì dù gì đó cũng là việc riêng tư, là nhu cầu cá nhân. Thôi thì chỉ còn cách trấn an bản thân rằng ta sẽ tự biết định liệu.
Kim đồng hồ nhích dần về ba giờ chiều. Uống cạn chai vang thứ hai, Lý Hạo Nam bảo Dương Ân nhấn chu gọi vào th toán. Trong lúc phó tổng lúi húi móc ví, loạng choạng rời phòng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Từ đằng xa, Lý Hạo Nam đứng kh vững, Tử Hương vội vàng giao cuốn sổ cho nam phục vụ và chạy tới bên cạnh .
- Ngài cần giúp gì kh ạ?
- Là cô hả? Cô đưa ra xe nhé.
- Vâng.
Cô đáp khẽ, ghé vai đỡ l Lý Hạo Nam. Dương Ân vừa lú đầu khỏi phòng, th vậy liền cố tình chui tọt trở vô.
Là chinh chiến cùng Lý Hạo Nam trên bàn tiệc bao nhiêu lâu nay, chưa từng chứng kiến vị chủ tịch say rượu bao giờ. Chính vì vậy, hiểu Lý Hạo Nam thực chất chỉ đang giả vờ, tìm cách tiếp cận cô nàng kia.
Qua cánh cửa xoay, Tử Hương chầm chậm dìu Lý Hạo Nam xuống bậc tam cấp, miệng liên tục nhắc nhở bước cẩn thận.
Lúc này, Ca cũng nh chóng chạy đến, phụ đỡ vào xe, nói lời cảm ơn cô gấp gáp quay lại ghế lái, cài dây an toàn, nhấn ga vọt .
Đưa tay vén sợi tóc xõa, Tử Hương thở phù một cái. Cô hiểu rõ những ngồi ở vị trí chủ cả như Lý Hạo Nam luôn thường xuyên đối mặt với vô vàn áp lực, mà cách để họ giảm bớt căng thẳng nh nhất chỉ thể là tìm bia tìm rượu. Cũng kh biết Hạo Nhiên sau khi kế thừa sản nghiệp của ba sẽ thế nào đây nữa.
- Cô Tử Hương.
Tiếng gọi bất chợt vang lên làm Tử Hương giật quay đầu. Tr th Lưu Nhược Bân đứng vẫy tay bên mé cánh , cô liền nh nhẹn chạy đến.
- lại mua gì nữa đây? – Cô đón l cái bịch từ , nhoẻn cười.
- Bánh mẹ làm đó, kh mua đâu. – bẽn lẽn nói.
- Cám ơn , nhưng Nhược Bân à, cứ như vậy thật khiến ngại quá.
- gì đâu. Dạo này chủ lên núi học võ, cũng thất nghiệp nên kiếm chuyện ra phố cho vui mà, cô ăn ngon miệng là được.
- Vậy hôm nào Hạo Nhiên về, mời hai ăn cơm nhé.
Nghe Tử Hương đề nghị, hai mắt Lưu Nhược Bân sáng như đèn pin, toét miệng vui sướng, gật đầu lia lịa. Cô cũng cười xòa, tạm biệt và quay trở vô.
Lưu Nhược Bân ngóng cổ dõi theo cho tới lúc dáng cô khuất hẳn tầm mắt mới chậm chạp quay lưng. Ban nãy, đã th cô dìu đỡ Lý Hạo Nam. Tuy biết làm tiếp tân vẫn linh hoạt trong việc này nhưng cứ cảm giác buồn buồn.
Kể từ sau cái hôm cùng Hạo Nhiên ghé nhà, đối với cô đột nhiên cảm tình khác, cứ hai, ba ngày kh gặp sẽ nhớ cồn cào. Gọi ện, n tin lại kh dám nên chỉ còn cách l đồ ăn làm lý do để giáp mặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.