Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 45: Bữa Cơm Chẳng Trọn Chữ Tình - 1

Chương trước Chương sau

Ánh nắng dần rơi xuống lưng núi, sau khi hoàn thành buổi tập, Tử Hân nh chóng vào bếp chuẩn bị bữa cơm chiều. Vì cá bắt được nhỏ như ngón tay nên cô bỏ vô nấu chung với rau rừng thành một nồi c chứ chẳng chiên kho gì.

Bưng mâm cơm chay tịnh sang cho Diệp sư phụ xong, cô rảo bước đến đầu đỉnh thác tìm Hạo Nhiên. Mọi lần đâu về trễ thế này, thầm nghĩ chắc do luyện hăng quá thành ra quên mất thời gian.

Từ xa, đã nghe tiếng kiếm xé gió vun vút, Tử Hân rón rén nấp sau lùm cây, chăm chú quan sát đàn đang say sưa tung những đường quyền đẹp mắt.

Vạt áo trắng tinh phần phật bay trong cơn gió lạnh buổi hoàng hôn tím ngắt. Kh gian bốn bề tựa hồ cũng thinh lặng .

Khác với dáng vẻ trẻ con trong đời sống thường ngày, Hạo Nhiên khi luyện quyền tr trưởng thành và lạnh lùng hẳn.

Tử Hân ngắm đến quên cả ý định ban đầu tới đây là gì. Cô chép miệng cảm thán vì chẳng biết bao giờ bản thân sẽ đạt được trình độ êu luyện giống ai kia.

Kết thúc bài quyền, Hạo Nhiên thu kiếm, thở nhẹ một hơi. Tử Hân liền rời khỏi bụi rậm, từ từ bước tới. Tr th cô, nét mặt lập tức rạng rỡ, vội vàng chạy nh lại.

- em ở đây?

- Để gọi về ăn cơm, trễ quá .

- Đi thôi.

mỉm cười, cầm tay cô kéo lên đỉnh núi. Tử Hân chợt nhận ra khoảng thời gian gần đây số lần nắm tay càng ngày càng nhiều. Ngay bây giờ cô mới biết, rằng bàn tay cũng ấm áp như Thiên Thuận. Lẽ nào đàn đều vậy .

Bóng chiều bảng lảng bao phủ ngọn núi hùng vĩ. Hạo Nhiên vừa tắm gội vào liền sà xuống cạnh mâm cơm.

Hôm nay hai chị ăn mặn nên Diệp sư phụ đã ăn riêng trước. nồi c cá nấu rau rừng, thèm ứa cả nước miếng.

- C hơi đắng đ. – Tử Hân bới chén cơm đưa qua, nhỏ giọng nhắc nhở.

- Là do rau ? – Hạo Nhiên vuột miệng hỏi.

- Cả hai luôn. – Cô đáp.

- Tử Hân, em ăn vụng hả? Nếu kh thì làm em biết cá đắng? - ngước lên, tủm tỉm cười.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Ai…ai nói ăn vụng chứ? Tại lúc múc nước nêm, thịt cá rớt ra, trôi vào vá, lỡ uống. – Tử Hân xấu hổ, lắp bắp phân bua.

- Vậy để đếm xem đủ năm mươi con kh nhé.

- …- Cô trợn mắt, mặt đỏ bừng.

- đùa em chút thôi. Lúc bắt cá chẳng đếm đâu, em ăn kha khá một chút. Khiến em chịu thiệt thòi, xin lỗi.

Hạo Nhiên nh chóng cắt ngang lời Tử Hân vớt cá ra chiếc dĩa trống, đẩy sang cho cô dễ gắp. Để cô sống trong ều kiện thiếu thốn thế này, cảm th vô cùng đau xót.

Nếu đồng ý hủy hôn ngay hôm đó thì cô đâu khổ nhưng biết làm gì khác hơn, kh đành lòng đánh mất cô khỏi cuộc đời .

Tâm trạng Tử Hân bây giờ vì câu xin lỗi kia mà trở nên nặng trĩu. Cô muốn nói với Hạo Nhiên rằng tình yêu của vốn kh tội nhưng chẳng thể nào mở miệng. Chỉ mong thời gian xa nhau sẽ giúp phôi pha tất cả và tìm được con gái thật tình thương .

- Những thứ mang vị đắng đều là thuốc, em ráng ăn nhiều vào. – lên tiếng khi th cô cứ cầm đũa mãi.

- cũng phụ , bốn mươi chín con lận đ.

Cô vừa dứt lời, cả hai bất giác bật cười, bầu kh khí trầm mặc ban nãy mau chóng tan biến. Nồi c, dĩa cá cứ thế vơi dần, vị đắng dịu của loài cá trầm giữa thiên nhiên mang lại cảm nhận khác so với hầu hết các loại cá và cô từng ăn.

Dùng bữa xong, Hạo Nhiên giành phần rửa chén, Tử Hân dựa lưng vào thân cây gần bên, mơ màng ngắm trời cao.

Ánh trăng đêm nay khuyết mất một mảnh, chơi vơi giữa non ngàn, thấp thoáng qua tàn lá thẫm, những ngôi lấp lánh như gần như xa, đưa hồn cô trở về dĩ vãng.

- Lý thiếu gia bỏ phố lên núi, cứ tưởng sẽ buồn nhưng xem chừng kh , kh nhớ ánh ện cùng quán xá dưới kia ? – Giọng cô thoảng trong làn hương đêm, th âm nghe buồn man mác.

- Thực ra, chẳng thích đến m nơi đó. – Hạo Nhiên chậm rãi đáp.

Câu trả lời của làm Tử Hân vô cùng khó hiểu, vội quay đầu . Nếu cô nhớ kh lầm, ngoại trừ những lúc Lý Hạo Nam ở nhà thì một tuần bảy ngày, sẽ la cà khắp m chốn ăn chơi tầm bốn đêm, và ba đêm còn lại là ngồi đồng trong phòng cô cho tới khuya lơ khuya lắc.

Như đoán được ều Tử Hân thắc mắc, Hạo Nhiên bưng rổ chén bát vừa tráng sạch gác lên chạn tre bước đến, đứng cạnh cô, cất tiếng trầm trầm.

- Tử Hân, buổi tối ăn cơm một buồn lắm, vậy nên, mới ra ngoài, mà bạn bè , em biết đ, ăn xong uống, uống xong nhảy.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...