Sao Băng Qua Trời
Chương 46: Bữa Cơm Chẳng Trọn Chữ Tình - 2
Giọng ệu hờn tủi làm cổ họng cô dường như nghẹn đắng.
Cô và , mỗi bữa sáng là luôn ăn cùng nhau, bữa trưa bị trật giờ vì tan trường, kẻ tới lớp, bữa tối thì cô hay l lý do kh đói, kh muốn ăn và thường xuyên bỏ cơm. Vậy nên, số lần theo chúng bạn cứ dần dà tăng.
Đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng thác hát ru núi rừng, Hạo Nhiên chốc chốc lại liếc Tử Hân, ánh trăng sáng bàng bạc mỏng m tựa lớp khăn voan dệt từ sương mơ trong suốt phủ lên gương mặt th tú càng tôn thêm vẻ đẹp khiến lòng rung động.
- vào ngủ trước đây.
Tử Hân quay sang Hạo Nhiên nói khẽ rảo bước về gian nhà trước. Bức tr ngoài kia tuy hữu tình nhưng càng ngắm chỉ càng khiến cô thêm nhung nhớ yêu.
Đặt lưng nằm xuống giường hồi lâu nhưng trằn trọc mãi kh ngủ được, cô bật dậy, tập trung ngồi thiền. Ánh đèn dầu tỏa quầng sáng thầm lặng, chập chờn, in bóng hình con gái yêu kiều trên vách.
Cùng lúc này, nơi tầng ba một khách sạn sang trọng nằm trong lòng thành phố, Thiên Thuận cũng đang thao thức khôn nguôi. Thời gian xa cách như bào mòn cả trái tim lẫn thể xác , x xao và hao gầy.
Ánh ện chốn đô thị sầm uất đã làm mờ khuất những vì đêm, chỉ còn nửa vầng trăng khi mờ khi tỏ. nhớ mái tóc mây bay của cô, tiếng nói dịu dàng nũng nịu còn pha thêm chút giỗi hờn, nụ cười, ánh mắt và cả bờ môi hồng ngọt ngào thơm ngát.
Đang ủ dột như kẻ thất tình thì tiếng chu ện thoại ngân nga. Phía bên kia, giọng Hạ Tiểu Kỳ nhẹ nhàng, chậm rãi.
- Em đứng trước cửa khách sạn nè, xuống .
- Đợi một chút.
Thiên Thuận với tay, l chiếc áo khoác vội, mở cửa bước ra. Từ sau cái hôm bị cự tuyệt tình cảm bên bờ hồ, Hạ Tiểu Kỳ xin được phép kết bạn bè bình thường với và đã đồng ý vì suy cho cùng, yêu cầu này chẳng gì quá đáng để mà từ chối.
Hiểu rõ Thiên Thuận kh thích ghé nhà hàng sang chảnh nên lần nào ăn, Hạ Tiểu Kỳ cũng rủ tạt vào quán c, thưởng thức các món ngon của ẩm thực đường phố từ chợ đêm này sang đến ngõ phố kia.
Bản thân đâu biết rằng những địa ểm là do cô dày c hỏi thăm, sưu tầm, thậm chí tới nếm thử trước, ngon dở thế nào mới rủ rê .
Xe chạy vòng vèo hết mười phút dừng lại một quán nướng trong con hẻm. Tr th đôi nam nữ ăn mặc sang trọng bước vào, hai vợ chồng chủ quán vui vẻ chào hỏi và hối hả chuẩn bị các món ăn theo yêu cầu.
- Ngày mai m giờ về tỉnh J? – Cô nhấp ngụm nước trà, khẽ hỏi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Tầm chín giờ sáng, đón đoàn khách hàng từ sân bay thì dẫn họ luôn.
- Đến nơi chắc cũng đã trưa, ăn cơm xong, thăm c ty tổng, vườn nho, nhà máy sản xuất nữa thì hết ngày luôn, sẽ mệt lắm đó. – Cô thở dài.
- Vậy nên bây giờ ăn để l sức.
Hạ Tiểu Kỳ mỉm cười gật đầu. Cô biết Thiên Thuận chỉ nói vậy chứ dùng kh được nhiều, đó là lý do càng ngày càng ốm o gầy gò.
Bà chủ quán te te bưng đồ ăn lên, cẩn thận đặt từng cái dĩa thơm phức xuống bàn. Đôi mắt quét qua Thiên Thuận một lượt, xong quay sang Hạ Tiểu Kỳ, cười rôm rả.
- Chồng cháu đẹp thật, cô bán đây cả mười năm hơn mà chưa th đàn nào đẹp như vậy.
Nghe bà ta khen, cả Thiên Thuận lẫn Hạ Tiểu Kỳ đều há miệng ngạc nhiên. Thế nào mà với cô lại biến thành hoa chậu hết nhỉ. Vì sợ ngại, lần sau sẽ kh đồng ý cùng nữa, cô liền gấp gáp xua tay giải thích.
- là trai cháu ạ, cô ơi là cô.
- Vậy hả? Cô th tướng phu thê mà hóa ra thành em à? Xin lỗi, xin lỗi, chúc hai cháu ngon miệng nhé.
Bị hố hàng nặng thành thử bà chủ ngại ngùng, sượng mặt, nói vài câu chữa thẹn chạy thẳng vào đứng sau chiếc tủ kính.
- trai cháu ? - Thiên Thuận bật cười cô.
- Giờ em mới biết là em tướng phu thê cơ đ.
Hạ Tiểu Kỳ chẳng nhịn nổi, ôm bụng ngặt nghẽo làm Thiên Thuận cũng phì cười theo cô.
Rời quán nhỏ, Thiên Thuận và Hạ Tiểu Kỳ cùng nhau tới bờ s ven thành phố tản bộ. Đã biết bao lần sóng đôi thế này, cô mong muốn được một lần nắm l tay nhưng ều đó quá khó khăn, hai tay đều cho vào túi áo, ngay cả cơ hội chạm khẽ cũng chẳng .
Thiên Thuận là duy nhất khiến cô tình nguyện thay đổi tính nết, rũ bỏ hoàn toàn hình ảnh tiểu thư nhà giàu kiêu kỳ, chảnh chọe để trở thành cô gái đơn thuần trong mắt .
Cô ngờ đâu, lần đầu tiên trao trọn trái tim về một đàn lại chính là chuỗi ngày nối tiếp cô đến vô vàn tuyệt vọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.