Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 48: Khách Hàng Lớn - 2

Chương trước Chương sau

Dương Ân cạnh Michael, giới thiệu đại khái cách làm rượu vang, từ việc vận chuyển quả nho đưa về tới việc xử lý qua các c đoạn làm sạch, xay lên men, trữ, lọc và kiểm tra chất lượng.

Đoàn tham quan dừng lại khá lâu ở khâu chiết rót, cũng chính là c đoạn cuối cùng cho ra đời thành phẩm. Chứng kiến quy trình kiểm soát nghiêm ngặt, các quản lý cũng như Michael đều tỏ vẻ hài lòng.

Rời khỏi nhà máy, mọi tiếp tục sang trang trại nho kế bên. Thời ểm này, hoa nho đang kết tụ thành từng chùm trái x nhỏ. Các c nhân làm vườn chăm chú cắt tỉa lá để ánh mặt trời rọi trực tiếp vào chùm nho giúp chúng nh lớn.

- Độ bao nhiêu lâu chúng ta sẽ thu hoạch? – Michael quay sang Thiên Thuận.

- Thưa ngài, tầm tháng chín, tháng mười thì thể hái được ạ. – đáp.

- Thiên Thuận đang là sinh viên nhưng xem chừng va chạm thực tế kh ít nhỉ? th am hiểu nhiều thứ. – Một trong đoàn khách hàng lên tiếng.

- Ngài quá khen .

Thiên Thuận vừa dứt lời, Michael đưa tay vỗ nhẹ vai , vô cùng ấn tượng về một trẻ, ham học hỏi và đặc biệt khiêm tốn như vậy.

Kết thúc chuyến tham quan, Michael cam kết chắc c sẽ hợp tác với Nam Thành trong tương lai gần, giúp tập đoàn phát triển thương hiệu rượu vang Nam Thành ở thị trường sôi động nước B.

hẹn với các đối tác khác nên Michael cùng những cộng sự chào tạm biệt mọi tại đây lên xe rời khỏi.

Lý Hạo Nam dặn dò giám đốc bên chi nhánh thành phố một vài ều xong cũng trở lại c ty tổng.

- chị cứ trước nhé, vào thăm dì Lưu một lát sẽ theo sau. – Thiên Thuận quay sang nhóm quản lý, khẽ nói.

Thế là, đoàn xe lần lượt nối đuôi nhau ra cổng, chỉ còn một chiếc đứng chờ . Vừa nhấc chân lên bỗng nghe tiếng gọi l lảnh của Dương Mỹ Tr khiến chững lại.

- Ba, ba cũng tới đây ?

Dương Mỹ Tr chạy đến cạnh Dương Ân, ánh mắt cô khinh khỉnh quét qua Thiên Thuận.

kh nói gì, chỉ khẽ chào hai cha con họ rảo bước tới ngôi nhà. ba cũng cúi đầu tỏ vẻ kính nể, Dương Mỹ Tr chau mày thắc mắc.

- Ba ơi, ba là phó tổng, ba làm thế với ta chứ?

- được chủ tịch yêu quý đ. – Dương Ân trừng mắt.

- Yêu quý gì chứ? ta đâu là con trai bác Lý. – Cô bĩu môi.

- Còn nói nữa ba may cái miệng con lại bây giờ. Mà…con tới đây làm gì?

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Con chụp ảnh. Vườn nho đang ra b ra trái, đẹp quá ba.

- Ừ, giờ về chưa?

- Dạ về. Ba, tối nay cả nhà ra ngoài ăn nhé.

Cô bám vào cánh tay , đu đưa, nũng nịu. Dương Ân lên trời, than một tiếng thật dài. Đứa con gái này của nó kh biết là ba nó ngán nhà hàng khách sạn lắm hay mà còn rủ rê vậy kìa.

Nhác tr th Thiên Thuận xuất hiện ngay bậc cửa, dì Lưu mừng rỡ chạy tới ôm l hai vai .

Tuy chẳng ruột thịt gì nhưng sống cùng nhau ngần năm, bà coi chẳng khác nào con trai . M tháng kh gặp mà ốm hẳn khiến bà chẳng cầm được nước mắt.

- x xao quá vậy cháu? Cháu ăn kh được ?

- Dạ, chắc tại cháu kh quen thức ăn trên nên…

- Cơm còn đó, để dì l cháu dùng nhé. – Bà hối hả kéo tay Thiên Thuận.

- Dạ thôi, cháu ghé thăm dì một lát xong liền, m chị đang đợi ạ.

- À. Vậy chờ dì chút xíu.

Dứt lời, dì Lưu lật đật trở vào bếp, múc thức ăn bỏ vô m cái hộp nhựa và gấp gáp trở ra, trao cho . Cả hai nhau, mắt đều ngấn nước nhưng môi vẫn mỉm cười.

chẳng thể nào nói với bà rằng vì nhớ Tử Hân nên bản thân mới thành cái bộ dạng này, kh muốn bà mang thêm phiền muộn.

- Cháu đây, dì giữ gìn sức khỏe, cuối tháng sau cháu về. - nén cơn xúc động nghẹn ngào, dặn dò.

- Ừ, nh kẻo họ đợi.

Dì Lưu xua tay làm hiệu bảo Thiên Thuận hãy mau lên. Khi quay lưng, nước mắt bà bất chợt tuôn lã chã. Thà rằng là kh về, chứ về chớp nhoáng lại thế này th cứ tội tội làm .

Bóng chiều loang dần trên đầu cây ngọn cỏ, tia nắng cuối ngày chưa kịp rơi xuống đã bị làn mây đen từ xa ùn ùn kéo tới che khuất.

Hình ảnh đàn gầy h hao bước dọc theo con đường vắng phân cách những hàng cây nho càng khiến bức tr buổi hoàng hôn thêm thê lương, sầu thảm.

Ánh tà dương khuất sau đám mây phản chiếu những sắc cầu vồng rực rỡ chói lòa. Đưa mắt lên đỉnh núi trên cao, chỉ th bạt ngàn một màu x thăm thẳm.

Thiên Thuận nén nỗi buồn, mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì, chui trở vào trong xe. kh ngờ tới một ngày, khoảng cách chỉ m tiếng đồng hồ leo núi lại thể ngăn cản đến bên cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...