Sao Băng Qua Trời
Chương 49: Lướt Vội Qua Nhau - 1
Xốc lại thúng rau lớn trên tay, Tử Hân rảo bước về hướng trang trại. Đây là lần đầu tiên cô xuống núi kể từ ngày theo Hạo Nhiên tầm sư học võ.
Vốn dĩ Hạo Nhiên cũng muốn bám l cô nhưng kh biết vì hôm qua ăn cá nấu rau rừng mát quá hay mà suốt đêm tới sáng cứ ôm bụng kêu than. Đến trưa thì nằm một đống, chẳng nhúc nhích, ngo ngoe gì được nên đành để cô một tung tăng như ý nguyện.
Vừa vào cổng, đột nhiên tr th chiếc xe đen bóng loáng lướt nh qua. Trong giây phút ngắn ngủi, Tử Hân vẫn kịp nhận ra qua ô cửa kính chưa kịp kéo lên, đàn ngồi ghế sau đang cúi gầm mặt đó chính là Thiên Thuận.
Theo phản xạ, cô vội vàng đặt thúng rau xuống, lao theo, đưa tay gọi vẫy liên tục.
Chiếc ô tô loáng cái đã mờ hút cuối nẻo đường, chỉ còn lại vết bụi mờ. Nếu thể, cô ước mọc thêm đôi cánh để đuổi kịp .
- Thiên Thuận, về lúc nào mà kh lên núi thăm em? Biết vậy, em tới sớm một chút chắc gặp .
Tử Hân lẩm bẩm một và quay trở vô, thẳng về phía sau trang trại.
Chiều nay, cô thu hoạch được m luống rau, vì ham hố trồng nhiều quá, ăn chẳng kịp, sợ rau già và hư thì lãng phí nên cô xin phép Diệp sư phụ đem xuống núi đưa dì Lưu để bà phát cho m chú, m chị c nhân làm vườn tiêu thụ phụ.
Bước vào nhà, cô th dì Lưu đang lúi húi trong bếp. Nghe tiếng động, bà liền quay đầu , nhận ra khóe mắt phụ nữ vẫn còn đọng nước, cô biết là bà mới khóc xong.
- Dì ơi, rau cháu trồng đ ạ, dì l một ít dùng, còn lại thì dì chia cho các chú làm vườn nhé.
Cô l từng bó rau xếp gọn gàng lên cái kệ gỗ. Dì Lưu cũng thoăn thoắt phụ giúp, giọng bà hơi lạt vì còn xúc động.
- Thiện Thuận vừa ghé qua, cháu gặp nó kh?
- ạ, nhưng đâu th cháu. – Cô đáp nhỏ.
- Trên đó ăn uống thế nào mà dì tr nó ốm và x xao lắm.
Nói tới đây, dì Lưu tiếp tục khóc rấm rứt. Kh biết làm để an ủi bà, Tử Hân tiến đến, ôm l tấm thân gầy, vỗ về. Bản thân cô cũng muốn khóc thật to chứ khá hơn gì.
- Cháu gọi hỏi thăm nó một chút , tội nghiệp quá.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dì Lưu vội đẩy Tử Hân ra, dúi chiếc ện thoại vào tay. Cô khẽ gật đầu và bấm số liên lạc của Thiên Thuận. Qua hai hồi chu, chất giọng trầm ấm mà cô ngày đêm mong nhớ nhẹ nhàng vang lên.
- Dạ, cháu nghe dì.
Cổ họng Tử Hân như nghẹn cứng, xúc động chẳng thốt nổi nên lời. Sau m tiếng hỏi liên tục từ , cô mới l lại bình tĩnh và nói thành câu.
- Thiên Thuận, là em, Tử Hân đây .
- Tử Hân, Tử Hân, là em, em…đang ở nhà dì ? – Giọng run run phía bên kia đầu máy.
- , ban nãy, th ngồi trong xe mà em đuổi theo kh kịp ơi.
Mới dứt câu, Tử Hân bật khóc nức nở làm dì Lưu hơi chút ngạc nhiên, bà ngờ đâu cô còn tình cảm hơn cả . Trong ện thoại, Thiên Thuận liên tục an ủi, động viên, hứa hẹn cùng cô đủ ều, hệt như đang dỗ đứa con nít.
Kết thúc cuộc gọi đẫm nước mắt, Tử Hân chào tạm biệt dì Lưu và trở lên núi với cái thúng cùng hộp thịt kho. Dẫu thì việc nghe được giọng nói của cũng đã là một niềm hạnh phúc .
Ánh mặt trời vén mây đen ló ra, tỏa nắng chiều rực rỡ dát vàng con đường vắng.
Khi Tử Hân dừng lại bên thác, bóng tịch dương cũng dần lan xuống, núi rừng lặng lẽ bu nghỉ ngơi sau một ngày oi ả kéo dài. Đâu đó tiếng kêu lảnh lót của những chú chim rừng gọi bầy về ngủ càng khơi gợi nỗi niềm cô đơn.
Đang chìm trong miên man suy nghĩ thì tiếng bước chân giẫm nhẹ trên lá khô làm Tử Hân bỗng giật choàng tỉnh, vội quay đầu .
Hạo Nhiên cầm chiếc ô trắng tiến đến, ngồi cạnh cô. Tr đôi mắt như nước hồ thu gợn sóng, đoán rằng cô vừa khóc.
- Bụng hết đau chưa mà xuống đây? – Tử Hân hướng ánh mắt về phía thác nước cuồn cuộn, khẽ hỏi.
- Đã đỡ , th trời sắp mưa mà em chưa về nên định đón. Nhưng mà Tử Hân à, em khóc ?
- À. Tại lâu quá kh gặp dì Lưu, cho nên…
Chưa nói hết câu, cô liền im lặng. Hạo Nhiên mím chặt môi, gật đầu. Lý do này chẳng thuyết phục chút nào. Cô tới Lý gia sống bao nhiêu lâu, khi bận bịu học hành, cả tháng hơn mới ghé thăm bà, lẽ ra, cô quen chứ.
Nghe d sét đánh ầm ầm, Tử Hân vội vàng đứng dậy, quay sang bảo Hạo Nhiên mau về. giành l cái thúng nhẹ tênh trên tay cô và làm hiệu kêu cô trước.
Chưa có bình luận nào cho chương này.