Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 53: Chịu Phạt - 1

Chương trước Chương sau

Gần năm giờ sáng. Tử Hân bắt đầu lần bước xuống dưới chân thác. Hạo Nhiên đang bị thương, chẳng thể tập luyện nên cũng theo cô, hơn nữa là Diệp sư phụ phân phó giám sát cô thiền, chứ sợ vừa nhào tới, cô đưa đầu vô dòng nước chảy luôn thì khốn.

Biết trước sau gì cũng ướt như chuột lột, thành thử Tử Hân cứ thế mà dầm mưa chứ kh che ô cùng Hạo Nhiên.

Còn đang cố dưỡng thương cho mau lành, đâu thể bỏ mặc cánh tay ngấm nước. Với lại, muốn bảo quản chiếc khăn l thật khô, lát mà khoác để cô đỡ lạnh.

Ngọn thác mùa mưa ầm ào tiếng nước đổ. Đứng từ xa vẫn bị màn bụi mù làm ướt đẫm toàn thân. Hạo Nhiên đặt chiếc khăn chỗ rễ cây nổi, che ô lên và dìu cô xuống. Đến cuối cùng, đã chẳng thể giữ bản thân khỏi ướt.

Sau khi hướng dẫn cô quay lưng đối diện thác nước, đợi dòng chảy xối lần lượt từ vai bên , vai bên trái, đến cổ cả cơ thể cô xong thì mới lội ra, tựa lưng vào tảng đá kế bên, chăm chú .

Nước thác hôm nay thật sự lạnh, dòng nước mạnh mẽ tuôn đổ trên tấm thân mảnh mai của con gái như muốn gột rửa hết mọi muộn phiền.

Tử Hân cắn chặt răng, mím chặt môi, cố gắng chịu đựng tất cả. Qua hồi lâu, tinh thần cô bắt đầu trở nên trống rỗng, cái lạnh cùng đau đớn phai dần, cảm xúc cũng cân bằng hơn.

Th cô dầm trong dòng nước lớn mà Hạo Nhiên cứ ngỡ đâu hàng vạn lưỡi d.a.o cứa nát tim .

Kết thúc ba mươi phút thiền định, Tử Hân loạng choạng bước ra, run rẩy ngã vào vòng tay Hạo Nhiên. bế cô quay trở lên bờ, l khăn quấn qu và ôm thật chặt.

Tử Hân nhắm nghiền đôi mắt, cố đón l làn hơi ấm đang dịu dàng lan sang. Khi con ta rơi xuống những ểm tận cùng, họ sẽ bám víu bất cứ thứ gì trước mặt, bản thân cô cũng đâu ngoại lệ.

- chủ, hết nổi . – Cô thều thào.

- Kh , đưa em về.

bu tay, đỡ cô trên lưng, cõng trở lại đỉnh núi. Cơn gió thổi tới lùa chiếc ô bay theo dòng nước, quay m vòng xong cứ thế trôi xa.

Nằm sau tấm lưng rộng lớn của Hạo Nhiên, nước mắt Tử Hân tuôn mãi kh ngừng. những lúc cô chìm trong tuyệt vọng, yếu đuối thì kẻ bên cạnh cứ mãi là chứ chẳng Thiên Thuận.

Đầu giờ chiều, Tử Hân lên cơn sốt, toàn thân nóng ran nhưng miệng liên tục than lạnh. Mặc dù Hạo Nhiên đã l thuốc cho cô uống nhưng xem chừng chẳng tác dụng m. Đường cùng, đành cầu cứu Diệp sư phụ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tuy biết nữ đệ tử chỉ bị cảm vì lần đầu dầm dưới thác nhưng Hạo Nhiên réo rắt quá nên Diệp sư phụ cũng qua để yên lòng. Sau khi bắt mạch hẳn hoi, quay sang , cất tiếng.

- Lát nữa, con ra vườn l lá sả, lá ch cùng củ gừng đập dập, nấu cho Tử Hân x.

- Thưa sư phụ, sư bệnh đến thế này , xin thầy hãy xóa bỏ hình phạt ạ. Nếu cứ tiếp tục, con sợ sư sẽ chuyện.

Hạo Nhiên quỳ xuống, bám l tay Diệp sư phụ, khẩn thiết nài van. Ông hết lại Tử Hân, hạ giọng.

- Nếu như con chẳng thể chịu được thì hãy rời núi.

- Con chịu được, sư phụ, con kh muốn xuống núi. – Cô liên tục lắc đầu, nước mắt nóng hổi trào ra, tràn đầy hai khóe mi.

Diệp sư phụ nhẹ gật đầu, chậm rãi đứng dậy, bước về phía cửa. Hạo Nhiên mím chặt môi, chẳng ngờ sắt đá như vậy. xót cô thì giận lây sang thầy giận luôn chính .

- Em ngủ một lát nhé, nấu nước xong sẽ gọi em dậy.

kéo chiếc mền đắp tới cổ Tử Hân và nh chóng quay lưng.

Cô cố dõi theo tới khi bóng khuất hẳn mới nhắm mắt. Bản thân cô th vô cùng lỗi bởi họa do gây ra nhưng cuối cùng chịu khổ là .

Suốt đêm thâu, Hạo Nhiên chẳng rời Tử Hân nửa bước, cứ cách m giây, m phút lại sờ thử trán cô một lần. Mãi đến gần sáng, mới gục đầu và ngay bên cạnh.

Cơn mưa dầm dề của tháng Ngâu kéo dài kh dứt, lưu luyến lặng thầm và ray rứt hoài khôn nguôi.

Tỉnh dậy sau giấc ngủ dài, cảm nhận bàn tay ấm nóng đang đặt trên tay , Tử Hân bất giác liếc , th mái tóc đàn khẽ phất phơ vì làn gió mỏng m luồn qua khe cửa hở.

Cô khẽ khàng nâng tay bỏ xuống rón rén rời giường, l tấm mền choàng nhẹ lên vai. Nhờ nồi nước x đó mà hôm nay cô đã th trong khỏe hơn, đầu cũng kh còn nóng nữa.

Lúc Hạo Nhiên tỉnh dậy thì gian phòng chỉ mỗi , mùi hương thơm dịu nhẹ như xa như gần còn vương vấn đâu đây. Bên ngoài, mưa vẫn rơi rả rích, gió vẫn thổi vi vu.

Cứ nghĩ đến bộ dạng của Tử Hân khi vừa từ trong dòng nước lạnh ra, quyết định ngay hôm nay sẽ dẫn cô về nhà.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...