Sao Băng Qua Trời
Chương 52: Mưa Ngâu Tháng Bảy - 2
Những tưởng khi gặp sẽ mắng mỏ cô một trận nhưng cuối cùng vẫn kh làm được, nâng niu cô kh hết thì nỡ lòng mà mắng nhiếc.
- thôi.
Hạo Nhiên vừa nói vừa đỡ Tử Hân đứng lên. Tuy xây xẩm mặt mày nhưng cố gắng buộc tỉnh táo để dìu cô. Phía sau dấu chân họ, vệt m.á.u loang dài theo những vết mưa.
Đến nơi, th cửa nhà Diệp sư phụ đóng im ỉm, cả hai biết phận, lủi thẳng về bên . Vì lo Hạo Nhiên khó mà tự xử lý thành thử Tử Hân đánh liều chui vô luôn. Trong lúc còn đang sững sờ ngạc nhiên thì cô ngại ngùng bước tới, nhỏ giọng.
- Để giúp .
- Vậy…phiền em.
Nói , Hạo Nhiên quay sang chỗ khác để tránh cho Tử Hân khỏi lúng túng. Đôi bàn tay cô run run tháo thắt lưng, từ từ trút bỏ chiếc áo.Vết thương lộ ra khá sâu và dài khiến cô thoáng rùng .
- Hộp cứu thương trên đầu giường , em l giùm . – Đôi chân mày hơi chút nhíu lại.
Tử Hân cẩn thận thực hiện theo lời hướng dẫn, trước tiên sát trùng, sau đó l thuốc trị thương của Diệp sư phụ đưa lúc trước rắc lên và băng bó.
Sợ đau nên cô vừa làm vừa thổi nhè nhẹ. Th cô như vậy, chẳng nhịn được, cứ tủm tỉm cười, kh biết ai bảo với cô thổi sẽ hết đau chứ.
- Xong . – Cô cúi đầu, khẽ lên tiếng.
- Tử Hân, em về thay đồ nhé, chúng ta qua xin lỗi sư phụ. – Hạo Nhiên cô, dịu giọng.
Nghe nói, Tử Hân bỗng chợt nhớ rằng phạm môn quy, bị phạt là ều khó tránh khỏi. Hẳn sư phụ giận mới đóng cửa im lìm thế kia.
- Tử Hân, em đừng sợ.
nắm bàn tay con gái siết chặt, mỉm cười trấn an. Cô nhẹ gật đầu, nh chóng rời khỏi.
Quần áo chỉnh tề xong, cả hai dắt nhau sang bên nhà Diệp sư phụ. Hạo Nhiên đưa tay gõ hai tiếng.
- Thưa sư phụ, con và sư tới nhận lỗi cùng thầy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hồi lâu chẳng nghe động tĩnh gì, đánh liều đẩy cánh cửa, Tử Hân cúi chân , bước theo. Lúc vào bên trong, cô mới từ từ ngẩng lên. Trước mắt là bóng lưng của Diệp sư phụ.
- Tử Hân, con biết tội con chưa? – Ông nghiêm giọng hỏi.
- Dạ, thưa sư phụ, con biết ạ, con xin lỗi thầy.
Tử Hân vội vàng quỳ rạp xuống. Diệp sư phụ chậm rãi quay đầu, đôi mắt đảo khắp một lượt hai nam, nữ đệ tử. Vốn đã phát hiện cô vấn đề trong tâm nhưng chẳng ngờ lại nghiêm trọng đến mức này.
- Sư phụ kh phủ nhận bản chất của võ thuật chính là bạo lực. Nhưng chúng ta đâu giống những kẻ côn đồ trên phố, ngoài chợ. Tử Hân, nếu con chẳng thể kiểm soát cảm xúc, e thật khó mà tiếp tục.
Diệp sư phụ vừa dứt lời thì Hạo Nhiên cũng quỳ xuống theo, liên tục cùng cô khẩn cầu tha thứ.
- Sư phụ, con biết sai , con sẽ cố gắng tu tâm dưỡng tính, xin thầy cho con một cơ hội nữa. – Cô khóc lóc năn nỉ.
- Sư phụ, mong thầy nghĩ tình sư mới phạm lỗi lần đầu ạ. – Hạo Nhiên thiết tha nài van.
Ánh mắt Diệp sư phụ dừng trên Hạo Nhiên. Ông th xót xa thay . Lần đầu mà xém đứt luôn cánh tay, chỉ sợ lần sau chẳng còn mạng lết xuống núi.
Khoảng thời gian vừa qua đủ để nhận th thứ tình cảm mà con gái bên cạnh dành cho hoàn toàn chẳng tình yêu đôi lứa.
Ban đầu, khi Hạo Nhiên và Tử Hân dắt nhau lên núi, còn tưởng đã tìm được một đôi tiên đồng ngọc nữ mà truyền thụ tuyệt học Diệp gia, thế mà kết quả khiến quá ư thất vọng.
- Sư phụ phạt con từ ngày mai, buổi sáng xuống thác nước thiền định để bình tâm lại. Con ý kiến gì kh? – Diệp sư phụ nghiêm mặt Tử Hân.
- Vâng, con xin nghe lời thầy. – Cô cúi đầu chấp nhận.
Sau cái khoát tay của , cả hai kính cẩn chào cùng lúc lui ra.
Tử Hân thất thểu trước, Hạo Nhiên im lặng bước theo sau, vươn tay che ô giúp cô. Cơn gió buôn buốt lạnh thổi tung vạt áo trắng phong ph, mưa vẫn giăng đan hàng mái hiên ủ buồn.
Dù xót Tử Hân thì Hạo Nhiên cũng chẳng dám cãi lời thầy. Từng luyện quyền dưới thác nên hiểu rõ cảm giác đó đau, khi mà cơ thể hứng chịu lực nước mạnh đổ từ trên cao xuống, còn trong mùa mưa lớn thế này. ước bản thân là chịu phạt chứ kh cô.
Mới hôm qua đây thôi, cả hai ăn cơm vui vẻ và trò chuyện thân thiết, vậy mà sáng nay vì cớ gì thành ra n nỗi.
Tuy kh hề trách móc Tử Hân đã làm bị thương nhưng nghe trái tim đau thắt. lẽ nào cô ghét đến nỗi muốn một kiếm đoạt mạng hay .
Chưa có bình luận nào cho chương này.