Sao Băng Qua Trời
Chương 56: Người Quen Hóa Lạ - 2
Ăn uống no nê, chiếc ô tô sang trọng tiếp tục hướng ra quốc lộ. Tuy thắc mắc vì trước giờ Thiên Thuận chẳng hề thân thiết với bất cứ cô gái nào ngoài Tử Hân nhưng Cảnh Lâm vẫn kh hỏi. Thầm nghĩ lẽ nào lúc trưởng thành con ta sẽ cởi mở hơn trong các mối quan hệ hay chăng.
Đến địa phận tỉnh J thì trời đã trưa. Sau khi thả Cảnh Lâm xuống trước cửa nhà , Thiên Thuận tiếp tục lái xe về trang trại. Theo biết, trong hôm nay Tử Hân xuống núi để tiến hành đăng ký lịch học.
đoạn đường cứ rút ngắn dần mà Hạ Tiểu Kỳ buồn muốn thúi ruột. Cô biết ở đây, sẽ hạn chế gặp gỡ hơn, khi là kh gặp luôn chứ.
Xe chạy chậm dần rẽ vào khoảng sân trước cổng trang trại. Thiên Thuận nh chóng tháo dây an toàn, mở cửa. Hạ Tiểu Kỳ cũng vội vã bước ra, tiến lại gần , nhỏ giọng.
- Học kỳ tới đăng ký sáng hay chiều ạ?
- sẽ học buổi sáng theo ý chủ tịch, chiều đến c ty tổng phụ việc.
- Cực thân quá, chủ tịch Lý kia thiệt tình, kh con nên chẳng xót mà. – Hạ Tiểu Kỳ chau mày.
- Tập trước vẫn hơn mà em, mai mốt khỏi lóng ngóng.
Nghe nói thế, Hạ Tiểu Kỳ chỉ biết gật đầu. Chính vì như vậy càng khiến cô cảm th thương hơn. Chưa bao giờ cô nghe một lời trách móc ai từ . Lý Hạo Nam bảo gì, sẽ làm n.
Ngay cả chủ nhật cũng bắt ôm sổ sách về khách sạn kiểm tra chứ đâu cho cơ hội thăm yêu. Xem chừng bao lâu còn phụ thuộc ta thì ngày nào đối với đều thành Quốc tế lao động.
- Tạm biệt .
Hạ Tiểu Kỳ khẽ cúi chào, trở vào ghế lái. Tr con xe trờ tới đang cố ý nhường đường, cô mau lẹ nhấn ga phóng .
Trong giây phút dời tầm từ Hạ Tiểu Kỳ sang chiếc ô tô kia, Thiên Thuận thẫn thờ khi th cô gái ngồi sau lớp cửa kính đang từ từ kéo lên chẳng ai xa lạ mà chính là ngày đêm mong nhớ. Đôi mắt tựa nước hồ thu thoảng một nỗi buồn nh chóng rời khỏi .
Qua tấm gương chiếu hậu, Hạo Nhiên đã nhận ra những thay đổi trên gương mặt Tử Hân. Ban nãy xuống núi còn cười nói vui vẻ, chào hỏi Lưu Nhược Bân, giờ chứng kiến cảnh này thì buồn , sợ lát nữa cô lại l nước mắt rửa mặt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lưu Nhược Bân vừa quẹo vô cổng lớn, dì Hà cùng m cô hầu liền niềm nở xếp hàng đứng đón, vì đang dính trên xe thành thử tâm trạng rạo rực y hệt giá và được họ trân trọng.
- chủ và cô chủ đã về. Bữa trưa dọn sẵn ạ, cô dùng luôn cho nóng.
Dứt lời, dì Hà cười tít mắt, bảo đám hầu gái đón l m bịch rau sau cốp xe từ tay Lưu Nhược Bân. Bà biết rõ đây là do Hạo Nhiên và Tử Hân góp nhặt trên núi nên tỏ ra trân trọng.
Mặc dù kh muốn ăn nhưng mâm cơm đầy những món thích, Tử Hân vẫn ngồi xuống.
Cô hiểu mọi đã tốn nhiều c sức chuẩn bị. Hơn nữa, còn Hạo Nhiên, từng nói ăn một sẽ buồn. Thường thì buổi trưa ít khi nào Lý Hạo Nam nhà.
Cả hai chẳng ai trò chuyện với ai câu nào, cứ lẳng lặng dùng. Hạo Nhiên cứ ngỡ lúc trở về nhà, thể ăn hết được một con bò vậy mà bây giờ nuốt kh trôi nổi. Cô ảo não như thế, tâm trạng chùng xuống theo, thiết tha gì cơm nước đâu.
- no , lên phòng nghỉ trước nhé. – Tử Hân bu đôi đũa trên tay, nhỏ giọng.
- Ừ, em . – khe khẽ gật đầu.
Đợi tiếng bước chân Tử Hân xa dần, Hạo Nhiên bật đứng dậy. Th gương mặt dì Hà thoáng nét buồn, cười nhẹ, l lý do và cô vừa xuống núi mệt quá thành thử ăn hơi ít và bảo bà cất , tối đem hâm nóng cho dùng.
Ánh nắng buổi trưa gay gắt chiếu thẳng vào ô cửa kính nhưng Tử Hân chẳng hề kéo màn. Đôi mắt đăm đăm ngóng về dãy núi phía xa chốc chốc lại quay đầu chiếc ện thoại nằm trên bàn đang sạc pin và chưa mở nguồn.
Tử Hân nhận ra cô gái đứng cạnh Thiên Thuận tỏ vẻ thân mật kia là mà cô gặp ở tiệc sinh nhật của Hạo Nhiên từ những tháng trước, thiên kim Hạ gia, Hạ Tiểu Kỳ.
Ban nãy xuống núi, hái được mớ rau rừng, cô mới kêu Lưu Nhược Bân ghé trang trại để biếu dì Lưu một ít, nào ngờ bắt gặp Thiên Thuận đang chuyện trò cùng Hạ Tiểu Kỳ.
Giận quá, cô giục lái xe chạy luôn. Kết quả vì mà dì Lưu mất toi lộc ăn.
Từ trước đến nay, ngoại trừ cô, Thiên Thuận chưa bao giờ kết bạn với bất kỳ con gái nào, chứ đừng nói tới cười đùa vui vẻ. Vậy nên, bảo cô th cảnh đó mà kh suy nghĩ gì thì cũng khó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.