Sao Băng Qua Trời
Chương 57: Tháo Gỡ Hiểu Lầm - 1
Qua một đêm mất ngủ, tr Tử Hân tiều tụy hẳn. Lê lết tới bên chiếc bàn học, cô nhấn nút mở thoại.
Màn hình vừa báo khởi động xong, chẳng biết Thiên Thuận c sẵn hay gì mà gọi ngay đến. Đưa mắt dãy số quen thuộc hiện lên hồi lâu, cô quyết định ngó lơ.
Đôi môi mím chặt, nước mắt thi nhau tuôn rơi, cô vừa giận cũng vừa thương , nhưng cảm th tủi thân thành thử chưa muốn cùng nói chuyện.
Nhạc chu quen thuộc tiếp tục ngân nga, lần này là Tô Mộc Linh. Trong đầu Tử Hân liền nảy sinh nghi ngờ, lẽ nào vì liên lạc kh được nên nhờ Tô Mộc Linh. Nghĩ thế, cô nh miệng rào hỏi trước cô bạn.
- nghe đây Mộc Linh, biết về vậy?
- Gọi bừa đ, nhớ phát ên lên. Chuẩn bị nhé, lát đón uống cà phê shopping luôn, mai mốt vô học là hết thời gian hầu hạ đó.
Tô Mộc Linh xổ nguyên tràng dài làm Tử Hân bật cười đồng ý và nh chóng sửa soạn. Gần hai tháng ở trên núi cao, toàn mặc những bộ váy kín cổng cao tường nên cô chọn chiếc đầm s.e.x.y chút xíu. Dù gì cũng cùng Tô Mộc Linh, một Fashionista chính hiệu.
Mới bước chân xuống cầu thang, cô hầu gái đã đứng đợi sẵn, lễ phép mời Tử Hân vào dùng bữa cùng cha con Lý Hạo Nam. Vừa tr th cô, Lý Hạo Nam ân cần chỉ vô chiếc ghế.
- Ngồi xuống ăn luôn cháu. Chiều nay, bác ra nước ngoài c tác, hai đứa ở nhà đừng cãi nhau nữa nha.
- Dạ. – Chẳng hẹn mà cả Hạo Nhiên lẫn Tử Hân cùng đồng th đáp.
cô môi son má phấn, áo trễ ngang vai, đoán là cô sắp sửa tung tăng. Từ ngày ba ban thánh chỉ cấm can thiệp cũng như quản lý, cô tựa cá mọc thêm vây, tha hồ bay nhảy, mãi khi lên núi mới hết. Giờ lại tiếp tục nữa .
- Em định ra ngoài à? Em với ai?
vừa hỏi xong thì bốn con mắt đồng loạt chĩa thẳng vào gương mặt đẹp trai. Lý Hạo Nam đằng g một tiếng rõ to. Tử Hân th vậy liền vội vàng trả lời.
- dạo phố, mua sắm cùng Mộc Linh, chắc chiều tối mới về.
- Cháu cứ , mốt vào học chẳng thời gian đâu.
Nói xong, Lý Hạo Nam uống nốt ly nước trái cây và về phòng chuẩn bị đến c ty.
Tử Hân len lén trộm thái độ trên gương mặt Hạo Nhiên. Bắt gặp ánh mắt của cô, nhẹ nở nụ cười. Cô vội cúi đầu, ăn nh phần bánh kẹp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Mới nuốt hết miếng cuối cùng, chu ện thoại bỗng ngân nga. Biết Tô Mộc Linh đã tới, cô gấp gáp rời khỏi bàn. Hạo Nhiên quay sang dì Hà, hạ giọng.
- Dì ơi, hôm nay cháu ăn cơm bên ngoài ạ.
Dứt lời, đứng dậy, trở lên phòng. Tuy đã cố dặn lòng đừng lăn tăn thì vẫn bực bội. Từ trưa hôm qua tới giờ, đám bạn học cứ réo rắt đòi họp mặt nhưng đều từ chối vì muốn ở nhà cùng cô, nào ngờ giờ chỉ còn mỗi .
Tử Hân nh chân bước khỏi cổng, chui tọt vào xe của Tô Mộc Linh. Hai cô bạn hỏi thăm nhau rối rít nh chóng di chuyển ra đường lớn.
Tiếng nhạc nhẹ chầm chậm trôi trong kh gian quán cà phê mang phong cách cổ ển Châu Âu nằm giữa lòng phố thị náo nhiệt. Đây cũng là nơi mà Tô Mộc Linh và Tử Hân vẫn thường hẹn hò.
Làn khói mờ thoảng mùi hương nhè nhẹ bay lên, hòa lẫn vào hơi thở. Tử Hân nhấp một ngụm, mơ hồ ô cửa kính. Đã lâu lắm, cô mới lại được thưởng thức thứ hương vị ấm áp này.
Tô Mộc Linh đặt tách cà phê xuống bàn, ngả tựa hẳn sau ghế, đôi mắt lúng liếng quan sát đối diện.
- Hai chuyện gì nữa? chẳng cho gọi?
- Chị em gái chơi, đàn theo làm gì? – Tử Hân đáp gọn.
- Thôi cô ơi, nói mau, rốt cuộc thế nào? Là ai giận ai? – Tô Mộc Linh tỏ vẻ mất kiên nhẫn, hỏi dồn.
Biết khó giấu nổi cô bạn thân, Tử Hân đành trình bày hết đầu đuôi sự tình trong uất ức. Rằng cô định ghé đưa rau biếu dì Lưu thì vô tình bắt gặp cảnh Thiên Thuận chui ra từ xe Hạ Tiểu Kỳ, còn chuyện trò vui vẻ, vui đến nỗi cười lộ cả hàm răng trên luôn.
Tử Hân kể xong, Tô Mộc Linh liền bật cười kh khách. Cô còn tưởng đâu Thiên Thuận ôm hôn Hạ Tiểu Kỳ nên Tử Hân mới thái độ nọ kia, nào ngờ chỉ xã giao thôi mà cô nàng đã ghen lồng lộn.
- Lạc Tử Hân, kh bênh Thiên Thuận, xem, sống cùng Hạo Nhiên bao nhiêu năm, vẫn tin tưởng , chưa lần soi xét. Còn , ta chỉ đứng nói chứ đã làm gì nào?
- Trước giờ đâu thế. – Tử Hân cố chống chế.
- Ôi trời, bạn ơi, từ từ thay đổi, sắp làm, xã giao tạo mối quan hệ, còn là thiên kim của Hạ gia.
Tiếp đó, Tô Mộc Linh khuyên nhủ Tử Hân hãy thẳng t với Thiên Thuận để giải thích nhưng cô cương quyết giữ vững lập trường.
Hết cách, Tô Mộc Linh đành n tin bảo tới c viên gần trường đại học chờ dụ ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.