Sao Băng Qua Trời
Chương 58: Tháo Gỡ Hiểu Lầm - 2
- Thôi, bỏ , lát đưa dạo một vòng c viên.
Nghe cô bạn rủ rê, Tử Hân khe khẽ gật đầu. Tách cà phê cứ thế lưng dần.
Mười phút trôi nh, nhắm chừng Thiên Thuận đã mặt ở chỗ hẹn, Tô Mộc Linh đưa tay gọi nhân viên th toán. Cô cũng khổ thân thay , lò dò theo đuôi cả hai từ sáng đến tận bây giờ.
Đang chờ l tiền thối thì nhác th bóng tay cảnh sát ốm o gầy còm hôm trước lẫn trong đám mập mạp lướt ngang qua, Tô Mộc Linh bật đứng dậy, reo lên.
- cảnh sát đầu sọ.
Tô Mộc Linh vừa dứt lời, cả Chu Hà và đám đều quay đầu lom lom. Phát hiện lỡ miệng, cô cười cười, đưa tay vẫy chào. Nhận ra bên cạnh cô là Tử Hân, Chu Hà mau mắn chạy lại.
- Em dâu, Hạo Nhiên kh cùng em à? Chú làm gì m tháng trời gọi toàn ò í e vậy?
- À. Chúng ở trên núi, ện thoại mất sóng. - Cô rụt rè đáp.
- Này , kh th ư? – Tô Mộc Linh kho tay, lộ vẻ khó chịu.
- Đương nhiên . Mà… cô nói là đầu sọ hả? – trợn mắt, hùng hổ hỏi.
- Tại thịt của đâu hết , tr khác gì bộ xương hóa thạch.
Tô Mộc Linh phán câu x rờn mây nước xong, thản nhiên l tiền thừa và nắm tay Tử Hân kéo . Chu Hà thò lõ mắt tr theo, miệng ngoác rộng chẳng thốt nên lời.
Đám bạn bên cạnh tha hồ cười. Ban nãy, họ đang ngưỡng mộ vì được một cô gái xinh đẹp niềm nở réo rắt, nhưng mới hết m giây liền bị chê đến kh còn giống con nữa.
Bản tính Tô Mộc Linh xưa giờ vẫn thế, cô lớn tiếng nói khác thì được chứ ai cao giọng với cô, sẽ lãnh kết quả thảm hại. Vốn định kêu để cám ơn chuyện hôm trước, nào ngờ biến thành n nỗi.
- Mộc Linh, chê ta cũng tội thật đ. – Tử Hân thắt dây an toàn quay sang cô bạn.
- đâu cố ý chứ, tại chưa biết tên ta, vội quá nên vuột miệng. – Tô Mộc Linh sưng mặt, đáp.
- là Chu Hà, con trai đồn trưởng Chu Dân. Thật sự lần đầu gặp cũng th giống cái sọ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Vừa nói tới đ, Tử Hân chẳng nhịn nổi, phụt cười. Đồn trưởng Chu Dân lên báo to cao, mập mạp thế mà sinh đứa con teo héo như kia, so kè Zombies chắc cũng một chín một mười.
Kh gian trong lành mát rượi của c viên được mệnh d là mảng x thiên nhiên giữa lòng đô thị luôn khiến Tử Hân cảm giác vô cùng thoải mái mỗi lần đặt chân tới.
Nơi đây thu hút nhiều các đôi tình nhân, cặp uyên ương đến để cùng lưu giữ những khoảnh khắc đẹp.
Tr loáng thoáng phía trước cô dâu chú rể đang tạo dáng cho êkip chụp ảnh, hai cô gái dắt nhau rẽ sang lối khác.
Lúc dừng bên bờ hồ, Tử Hân sững sờ khi th bóng dáng đỗi quen thân đang đứng lặng dưới hàng dương liễu. Cô dượm bước định quay liền bị Tô Mộc Linh níu chặt.
- đừng trẻ con nữa, chỉ giúp được b nhiêu thôi.
Tặng Tử Hân một cái lườm xong, Tô Mộc Linh nh chóng rời khỏi. Cuối cùng, cô cũng hoàn thành việc Thiên Thuận nhờ vả, giờ chỉ muốn về nhà, tiếp tục ngủ thôi.
Chuyến thiện nguyện kết thúc chiều qua đã vắt kiệt sức lực của cô, nếu chẳng họ thì ai ệu cô khỏi nhà nổi.
Bên bờ hồ bây giờ chỉ còn mỗi Tử Hân và Thiên Thuận. nhẹ tiến lại gần. Đôi bàn vừa chạm vào nhau, cô đã vội thụt lùi, trên gương mặt th tú hiện rõ nỗi giận hờn.
- Em buồn chuyện gì Tử Hân? Em biết nhớ em lắm kh?
Thiên Thuận vươn tay giữ l đôi vai gầy, giọng mang theo niềm trách móc, ánh mắt sâu thẳm buồn rầu, ai oán xiết bao. Th như vậy, cô bật khóc tức tưởi, tiếng nói đứt quãng xen từng tiếng nấc.
- ……với cô……
Còn chưa dứt câu, làn môi ấm nóng của đã ngăn chặn tất cả. Nụ hôn dài bất tận đủ để Tử Hân cảm nhận hết nhớ nhung lẫn yêu thương sâu sắc trao .
Thời gian dường như ngừng trôi, gió thôi thổi đùa hàng liễu rũ nên thơ soi bóng xuống mặt nước hồ lơ đãng. Qua hồi lâu, mới từ từ bu tha đôi môi cô, cất tiếng thì thầm giữa hơi thở gấp.
- Tử Hân, em hãy nhớ, với , em là duy nhất.
Cô giương đôi mắt vẫn còn ngấn nước Thiên Thuận, khe khẽ gật đầu, tựa vào lòng , vùi trong mùi hương quen thuộc.
Vòng tay dần siết chặt qu tấm thân gầy, nụ hôn tiếp tục mơn man lên mái tóc huyền cho thỏa nỗi thương nhớ bao ngày.
Suốt đêm qua, Thiên Thuận chẳng tài nào chợp mắt được, gương mặt ủ dột của yêu ngày gặp lại khiến trằn trọc mãi khôn nguôi. Cũng may là mọi việc ổn . Nếu như hôm nay kh thể làm lành, chắc trái tim sẽ tan rã mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.