Sao Băng Qua Trời
Chương 69: Mùa Đông Se Lạnh - 1
Thu qua, đ đến, tuyết rơi trắng trời. Suốt thời gian một tháng của kỳ nghỉ, Tử Hân và Hạo Nhiên đều ở trên núi luyện tập vì theo lời Diệp sư phụ bảo, chính trong tình trạng cực khổ nhất thì tinh thần võ đạo được rèn luyện tốt nhất.
Sáng sớm, cũng như mọi hôm, cùng cô ra ngoài luyện võ. Khác với bức tr muôn sắc khi mùa thu lá rụng, con đường dẫn xuống đỉnh thác bây giờ nhuốm lạnh màu sương giá, những tàn cây cao thấp đều bị bao phủ bởi lớp băng tuyết trắng xóa tưởng chừng tựa vĩnh cửu.
Ở độ cao thế này, mùa đ càng thêm buồn. đôi lúc Tử Hân tự tìm chút niềm vui nho nhỏ, ví như bây giờ, cô cúi xuống đất và theo Hạo Nhiên, khéo léo để cho dấu giày nằm gọn trong dấu giày , đừng bị méo lệch.
Cũng vì ngó cẩn thận mới nhấc chân nên cô tụt lùi, cách một khoảng khá xa.
Tử Hân cắm cúi bước mà đâu biết phía trước đã dừng lại tự bao giờ, đang say sưa ngắm ệu bộ đáng yêu của cô. Mãi đến khi th đôi chân đập vào mắt, cô mới giật ngẩng lên.
- A. đột nhiên kh nữa? – Cô ngó nghiêng lung tung, hỏi cho chuyện để đỡ xấu hổ.
- Tử Hân, chúng ta bắt đầu thôi.
Nghe nói, cô khe khẽ gật đầu, cảm th một nỗi nhục len lỏi, thế nào mà tới đỉnh thác bản thân còn kh hay chứ. Cũng may là chưa va trúng .
Giữa khung cảnh lãng mạn, bí ẩn của bức tr thủy mặc mùa đ, hai bóng áo trắng hòa lẫn trong màn mưa tuyết tinh khôi lúc ẩn lúc hiện. Những đón tấn thủ liên tục tung ra khiến cả hai tạm quên cái giá lạnh đang vần vũ xung qu, tập trung vào luyện tập.
cô gái th thoát trong bộ võ phục với mái tóc cột cao gọn gàng ểm trắng ngàn b tuyết li ti đang cố gắng tấn c , lòng Hạo Nhiên xuyến xao như thể bắt gặp được đóa hoa xuyên tuyết nở giữa trời đ, mạnh mẽ, kiên cường luôn vươn lên đón ánh mặt trời, xua tan ảm đạm, hồi sinh trái tim cô độc của .
Kết thúc bài tập, họ bu nằm hẳn trên nền băng trắng, nhắm mắt và cảm nhận vô vàn cánh hoa buốt giá dần phủ khắp mặt . Tử Hân khe khẽ mỉm cười dẫu đôi môi dần phai sắc hồng vì lạnh.
Còn nhớ ngày đầu của kỳ nghỉ đ, cô thậm chí chẳng bước nổi, cứ co ro cúm rúm ngồi bệt dưới tuyết, tay chân run rẩy kh ngừng, thế mà bây giờ, cơ thể đã hoàn toàn thích nghi với thời tiết khắc nghiệt.
- Tử Hân, chúng ta chơi ném tuyết nhé. – Hạo Nhiên nghiêng , dịu giọng đề nghị.
- kh muốn đâu. – Cô đáp gọn, mắt vẫn nhắm tịt.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nằm im hồi lâu, chẳng nghe Hạo Nhiên kèo nài gì thêm, Tử Hân tò mò mở mắt xem thử. Hình ảnh đang ngồi một , lặng lẽ đắp tuyết phía xa làm cô thoáng chạnh lòng.
cứ bày ra cái bộ dạng đáng thương để khơi gợi tình cảm thân thuộc trong cô vậy kìa.
- muốn chơi ném tuyết chứ gì?
Cô lầm bầm chỉ đủ cho bản thân nghe tiện tay hốt nắm tuyết, vo tròn thành bóng, ném thật mạnh về phía Hạo Nhiên.
Khác với suy nghĩ của Tử Hân, chậm rãi ngoảnh đầu cô bằng ánh mắt đượm buồn xong tiếp tục quay , chăm chú đắp tuyết.
Chẳng hiểu bản thân lúc này lại kh thể chấp nhận được việc bị ngó lơ, cô vo thêm quả bóng tuyết lớn hơn và dùng hết sức nhằm thẳng vào cái đầu ương bướng kia.
Hạo Nhiên khẽ mỉm cười, bật đứng dậy lao vội tới chỗ Tử Hân đang ngồi. Th như vậy, cô hoảng hốt chống tay bò dậy, vừa toan chạy thì đã bị nh chóng tóm được. Lôi lôi kéo kéo một hồi, cả hai cùng ngã lăn ra nền tuyết trắng.
Tiếng cười l lảnh đưa và cô về tuổi thơ năm nào, khi đôi trái tim chỉ còn đọng thứ tình cảm thuần khiết nhất giữa với .
Chiều đ nhàn nhã, tuyết miên man rơi. Bên bậc cửa, Tử Hân ngồi cặm cụi đan nốt chiếc khăn len. Kh gian bốn bề chìm trong biển buồn man mác.
Đưa mắt tr ra con đường khuất sau ngàn cây trắng xóa, cô hơi sốt ruột vì Hạo Nhiên lẫn Diệp sư phụ vẫn chưa trở lại.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô với l chiếc ô, nh chóng bước lần theo con đường tuyết phủ. Đúng như cô dự đoán, cả hai họ đang ở đó. Diệp sư phụ quay mênh m.ô.n.g phía xa, còn Hạo Nhiên thì đứng lặng ngay sau lưng .
Sợ bản thân ồn ào sẽ phá vỡ bầu kh khí nghiêm trọng, Tử Hân tiến lại nhè nhẹ ngồi thụp xuống sau rặng cây trắng xóa, cố ý chờ. Khoảng cách đủ gần để cô nghe rõ cuộc nói chuyện giữa hai thầy trò.
- Sư phụ, con tài đức gì mà thầy muốn truyền thụ tuyệt học cho con?
Hạo Nhiên mạnh dạn cất lời sau khi Diệp sư phụ nói rằng sẽ đem kỹ thuật sau cùng, cũng là tuyệt học cao nhất dạy cho .
Chưa có bình luận nào cho chương này.