Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 70: Mùa Đông Se Lạnh - 2

Chương trước Chương sau

- Vì con xứng đáng. Hạo Nhiên à, con là thứ hai trong số các môn sinh khiến sư phụ ý định này đ. – Diệp sư phụ ung dung quay đầu , tay khẽ vuốt nhẹ chòm râu trắng.

- Nói vậy, đã lĩnh hội trước con ạ? – rụt rè thắc mắc.

- Vẫn chưa, chỉ mới trong ý định thôi, tên Du Thiên Thành, thân sinh của Thiên Thuận.

Ngừng một lát, Diệp sư phụ tiếp tục từ tốn kể cho Hạo Nhiên nghe về chuyện năm xưa. Rằng trong các đệ tử thân cận đời đầu, Du Thiên Thành chính là học trò mà nhắm đến việc đem tất cả bí kíp võ học truyền dạy bởi quý mến bản tính hiền lành lương thiện, biết quan tâm, hy sinh vì khác.

Thế nhưng, càng lúc Diệp sư phụ càng nhận ra sau lớp vỏ bề ngoài của một th niên luôn nhận thiệt thòi về đang che dấu con khác hẳn hoàn toàn. Vậy nên, quyết thu hồi ý định ban đầu.

Và mặc cho Du Thiên Thành nhiều lần năn nỉ muốn học nốt bài cuối cùng thì vẫn nhất định chẳng nhận lời. Sau đó, được biết học trò này đã theo học nhiều môn võ khác nhau.

- Vậy thuộc tướng ẩn ạ? Thế nên sư phụ mới kh nhận ra từ buổi đầu? – Hạo Nhiên khẽ hỏi.

Diệp sư phụ cười hiền, nhẹ gật đầu. Trong lòng Hạo Nhiên còn ngờ ngợ vì thầy chọn chỉ trong quãng thời gian ngắn tiếp xúc nhưng suy nghĩ lại vẫn chưa dám mở miệng.

Th cứ nhấn nhá hoài, Diệp sư phụ liền bảo gì muốn hỏi cứ nói.

- Sư phụ, còn…Tử Hân. Thầy sẽ dạy sư tuyệt học này chứ? – ngập ngừng lên tiếng.

- Hạo Nhiên, ban đầu hai con sóng đôi lên núi, sư phụ vui, cứ nghĩ đã tìm được một đôi tiên đồng ngọc nữ để đem hết tinh hoa võ thuật Diệp gia truyền lại, vậy mà…

Nói đến đó, Diệp sư phụ buồn bã lắc đầu. bằng chất giọng như tiếng chu ngân ban chiều, chậm rãi tiết lộ cho Hạo Nhiên biết về ểm tinh diệu trong bài võ học cuối cùng.

Vốn nó được sáng tạo ra là để dành riêng cho đôi tình lữ. Kề vai đánh địch, phối hợp với nhau, chiếu cố nhau trong từng chiêu thức, tâm linh hòa hợp, tâm ý tương th mới phát huy tuyệt đối sức mạnh.

- Sư phụ, tâm ý tương th thế nào nữa làm bằng một thân một ạ? Con cho rằng bản thân sẽ hiểu nhất chứ? – Hạo Nhiên tỏ vẻ khó hiểu.

Tr cái mặt ngờ nghệch của nam đệ tử, Diệp sư phụ bất giác bật cười. Chẳng hề chút khó chịu, nhẹ nhàng giải thích cho hiểu rằng ều nói chỉ đúng trên lý thuyết còn trong thực chiến, đối diện kẻ địch thì khác hoàn toàn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Hạo Nhiên, con hãy tưởng tượng nhé. Ví như con bị đối thủ đánh ngã, chưa kịp đứng dậy mà đã lao tới tiếp, ai sẽ là đỡ cho con.

Nhận th quá sai khi đặt câu hỏi với thầy, Hạo Nhiên cúi đầu im lặng. Một lát sau mới ngẩng đầu, giọng nói thoảng buồn theo cơn gió vô tâm.

- Sư phụ, thầy biết vấn đề giữa con và sư ?

- Gần nước biết tính cá, gần núi hiểu tiếng chim. sư phụ kh nhận ra tình cảm của các con. Tương lai hai đứa thế nào vẫn còn là câu hỏi bỏ ngỏ.

Dứt lời, Diệp sư phụ lướt ngang qua Hạo Nhiên, ung dung trở về.

Tử Hân nín lặng dõi theo bóng thầy khuất dần và sang , đàn đứng như thân cây héo rũ đơn độc giữa trời đ giá, đầu cúi gầm.

Bữa cơm chiều nay ảm đạm khác hẳn mọi khi. Chẳng ai hỏi thăm ai, cứ lặng lẽ ăn. Tử Hân cảm giác chính là nguyên nhân gây nên sự tĩnh lặng đến đáng sợ này.

Cô biết bản thân đã khiến Diệp sư phụ thất vọng hụt hẫng và làm cho Hạo Nhiên nuốt cơm mà kh buồn nhai.

Đêm đ trên núi chỉ còn hai màu đen trắng, nào những ánh sáng lung linh bởi hàng ngàn ngọn đèn đủ sắc tô ểm phố thị cùng sưởi ấm lòng . Tử Hân ôm gối thở dài, cô lại nhớ Thiên Thuận, chẳng biết bây giờ đã ngủ hay chưa.

Dường như cũng nhận ra rằng Diệp sư phụ biết quan hệ nhập nhằng giữa ba học trò sau vài lần giáp mặt nên đâu dám ghé thăm cô dù cuối tuần rảnh rỗi.

Trong mắt mọi , cô với Hạo Nhiên là mối quan hệ rõ ràng, hợp tình hợp lý, và khác nào kẻ chen chân vào giữa, chia ương rẽ thúy.

Ngay gian nhà kế bên, Hạo Nhiên cố mãi vẫn kh tài nào nhắm mắt được. Câu nói ban chiều của Diệp sư phụ cứ văng vẳng trong đầu. Tương lai với cô ra còn là câu hỏi bỏ ngỏ.

Lăn lộn hồi lâu, rời khỏi giường, bước lần về phía trước, đẩy đôi cánh cửa gỗ, tr ra khoảng sân phủ dày tuyết trắng. Cõi lòng lúc này tựa hồ nấm mồ hoang, lạnh buốt tận đáy hồn.

Chỉ cô mới thể thắp lên ngọn lửa tình sưởi ấm cho mà thôi, cách nhau một vách ngăn gỗ cứ ngỡ đâu xa tận phương trời.

- Tử Hân, tương lai đôi ta sẽ thế nào đây em? thật sự sợ, sợ thời gian kh đứng về phía , em à…


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...