Sao Băng Qua Trời
Chương 71: Cùng Đón Giao Thừa - 1
Ánh nắng lấp lánh xuyên qua ô cửa kính, chú chim l vàng mắt trắng núp trong tán hoa đào mê mẩn ngắm xung qu. Tử Hân ngồi chống cằm mơ màng ngóng về dãy núi phía xa.
Hôm nay là ba mươi Tết , mùa đ băng giá đã chính thức kết thúc và mùa xuân ấm áp đang dập dìu quay về.
M ngày giáp Tết, tuy trường cho nghỉ nhưng Thiên Thuận theo Dương Ân xách quà chúc xuân các đối tác từ tỉnh này sang tỉnh kia, thành thử cả hai chẳng nổi một phút gặp nhau.
Hôm nay cũng vậy, lịch trình của tận năm giờ chiều mới về tới nhà, thế nên, cô chỉ thể tr chờ ngày mai mà thôi, bởi buổi tối cô dùng bữa cơm đoàn viên gia đình với Lý Hạo Nam và Hạo Nhiên, đâu thể chạy đến tìm .
Ngồi miết trong phòng đ.â.m chán, Tử Hân quyết định xuống dạo vòng qu khuôn viên cho khuây khỏa.
Nếu là ngày thường, cô đã rủ Tô Mộc Linh chở chơi. Vì sắp Tết, cô bạn tất bật dọn dẹp, trang trí nhà cửa, nấu nướng cúng quẩy, thủ tục nhiều nên cô nào dám làm phiền.
Ở Lý gia hầu kẻ hạ, Tử Hân kh động tay động chân vào việc gì, còn Tô Mộc Linh khác cô, mẹ mất sớm, sống cùng mợ, cả năm học hành, hè thì đăng ký tham gia các c tác tình nguyện, chỉ mỗi dịp cuối năm là rảnh thời gian phụ giúp gia đình thôi.
Tuy chính mạnh từ ba bí ẩn tài trợ với căn hộ cao cấp mua sẵn nhưng Tô Mộc Linh vẫn thích ở cùng thân.
Tử Hân chỉ biết rằng Tô Mộc Linh chính là con gái một nhân vật quyền lực ở nước B và đến hiện tại, tình cảm giữa họ vẫn khá xấu, mà nguyên nhân là do nỗi hận cô nàng dành cho ba chưa thể nguôi ngoai sau cái c.h.ế.t của mẹ vắn số.
Thả ngồi xuống rặng đào đang chớm nở, Tử Hân khép hờ mi mắt, thưởng thức mùi vị tươi mới trong những đóa hoa đầu xuân.
- Tử Hân em.
Tiếng gọi nhẹ vang bên tai làm Tử Hân giật ngẩng lên. Tr th Hạo Nhiên đang , cô vội vàng đứng dậy.
- chủ.
- chuẩn bị ra mộ nhé, hoa đặt ta đã mang lại . – dịu dàng mỉm cười.
- À, được, đợi l áo khoác chút.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Dứt lời, Tử Hân nh chóng chạy vào nhà. Năm nào cũng vậy, cứ tới ngày ba mươi, Lý Hạo Nam sẽ cùng cô, Hạo Nhiên và Thiên Thuận đến viếng mộ. Thế nhưng năm nay, vì c việc chưa xong nên Thiên Thuận riêng.
Nghĩa trang ngày cuối năm khá đ đến viếng. Cả ba lặng lẽ đặt hoa lên dãy mộ nằm kề bên nhau. Tiết xuân ấm áp, trên nền trời x xa thẳm đàn chim đang xếp hình chữ V bay ngang.
Gương mặt Tử Hân bất giác thoảng buồn, trong hai năm tới đây, bốn mùa cách biệt, cô sẽ kh thể thăm ba mẹ .
- Tử Hân, em yên tâm, sẽ thường xuyên ghé thăm hai bác. – Hạo Nhiên khẽ nói.
Quay sang , cô mỉm cười gật đầu, cố tỏ vẻ bình thường dù sống mũi đang cay xè. Bản thân thật chẳng muốn thăm họ chút nào.
Cô chọn cách ra những mong quên để khi trở về thể chia đôi mỗi mỗi ngả kia mà. Nhưng cứ như đọc được suy nghĩ của cô vậy, cô đã than vãn gì đâu, lẽ nào cái này gọi là tâm linh tương th như Diệp sư phụ nói hay .
Rời khỏi khu nghĩa trang, chiếc ô tô nh chóng đưa họ trở về nhà. Nhác th xe bán bánh dạo bên đường, Tử Hân bất giác thèm ăn bánh bột ngô. Ngặt nỗi vì Lý Hạo Nam đang ở đây nên cô đành nhịn.
Ngày dần tắt, hoàng hôn mùa xuân vẫn luôn rực rỡ và ấm áp hơn bao mùa khác. Tử Hân tựa cửa tr về phương trời xa, đến khi ánh nắng cuối cùng lịm hẳn thì cô mới quay trở vô, l ện thoại gọi cho Thiên Thuận.
- nghe đây Tử Hân.
Giọng nói mang theo chút mệt mỏi vang nhẹ phía đầu máy bên kia làm Tử Hân thêm nhói đau.
Ban nãy, cô còn dỗi hờn vì nghĩ đã về tới chẳng liên lạc với . Giờ nghe tiếng , cô bắt đầu biến thành con mèo mướp, nước mắt rươm rướm, sụt sùi.
- , mệt lắm kh?
- chứ, nhưng nghe giọng em, khỏe , thuốc trợ tim của .
Thiên Thuận vừa dứt lời, Tử Hân liền bật cười, nụ cười méo xẹo. Mối tình trong bóng tối này hành cô khổ một thì hại khổ mười.
Sợ phát hiện đang khóc lại buồn lòng, cô gấp gáp chào tạm biệt và hẹn gặp vào sáng mai cúp máy.
Đúng bảy giờ tối, bữa cơm tất niên được dọn lên với những món ăn truyền thống vô cùng bắt mắt. Tử Hân thích thú ngắm để ghi nhớ khoảnh khắc này. Đây là cái Tết cuối trước lúc cô khởi hành sang nước bạn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.