Sao Băng Qua Trời
Chương 84: Biển Tình Xao Động - 2
Đùa chán, đưa cô đến ngồi trên tảng đá tr ra khơi xa, ngắm những con tàu lấp lánh trong ánh dương đang trập trùng theo nhịp sóng vỗ.
Tử Hân luồn tay ôm l , ngả vào lòng. Khung cảnh bình yên khiến họ rũ sạch mọi lo toan về cuộc sống tương lai và trầm trong khoảng kh bát ngát của biển trời x ngắt.
- Tử Hân, da em xạm nắng đ. – nhẹ vuốt ve lên cánh tay cô, dịu dàng nói nhỏ.
- đừng lo, độ vài tuần dưỡng lại sẽ trắng nh thôi.
Cô đáp khẽ, mắt vẫn mơ màng phía trước. Mùi nắng, mùi muối biển, cả mùi hương nam tính hòa quyện trên như quyến rũ cô chẳng muốn rời, cứ tựa đầu, siết tay thật chặt.
- vô tắm gội xong ăn nha em, quá bữa trưa , hải sản ở đây tươi ngon lắm, đảm bảo em ăn hết năm con cua lớn.
- Gì chứ? tính cho em ăn mỗi món cua ? Em muốn ăn ngao, sò, ốc, hến, tôm, cá, mực nữa. – Cô vùng khỏi , đọc một tràng hệt sớ táo quân.
- Đồng ý. Mua hết cho em, từ giờ đến tối, chắc c đủ thời gian cho cái cối Tử Hân xay hết.
Dứt lời, Thiên Thuận nhảy vội xuống, co chân bỏ chạy. Tử Hân rượt đuổi phía sau , kêu la í ới. Xem ra, yêu nhau càng lâu, càng mạnh miệng chọc ghẹo cô, chẳng khách sáo hay giữ ý tứ gì.
Vì đôi bên đều thích ăn bên ngoài nhà hàng nên dẫn cô ra dãy chòi lá sát ven biển chọn hải sản, cân ký trả tiền để họ nấu mang lên, vừa hay, thể ngắm cảnh luôn.
Mọi thứ vẫn như lúc trước, Thiên Thuận phục vụ tận tâm tận tình còn Tử Hân chỉ việc thưởng thức mà thôi.
- cũng ăn chứ, em ăn hết bóc tiếp. – Cô nuốt vội, cất lời.
- làm nhiều nhiều cho em, đang ăn nửa chừng, đợi sẽ mất ngon đ. Sau hôm nay thì hai năm nữa mới cơ hội chăm sóc em.
Nói đến đó, đột nhiên im lặng, cúi đầu, chăm chú vào dĩa tôm. Tử Hân biết đang buồn. Quãng thời gian hai năm, nếu để xóa mờ tình cảm trong Hạo Nhiên là quá ngắn, nhưng đối với sự chờ đợi của lại quá dài, cả cô cũng vậy.
- , mai sau, còn chăm sóc em cả đời, thảnh thơi phút nào, nên mừng phút . - Cô đưa con tôm trần lên miệng Thiên Thuận, cười tinh nghịch.
Cùng lúc này, ở biệt thự Lý gia, dì Hà và các cô hầu cứ xuýt xoa đứng trước cửa phòng Hạo Nhiên mãi. Trên gương mặt họ lộ rõ vẻ lo lắng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sáng nay, sau khi nuốt m sợi mì thì vào phòng đóng cửa im ỉm, tận bây giờ vẫn chưa chịu ăn gì.
Vì dì Hà kêu hoài kêu mãi, Hạo Nhiên đành miễn cưỡng lết ra. Nhác th mặt mày tái nhợt, hơi thở mệt nhọc, bà sốt ruột khuyên nên cho gọi bác sĩ tới thăm khám xem .
- Cháu bệnh đâu ạ, tại cháu buồn ngủ quá thôi, lúc nào đói cháu sẽ tự xuống, mọi đừng gọi nữa nhé.
Câu nói vừa dứt, lùi lại đóng cửa kín mít. Thất thểu đến ngã dài thườn thượt trên giường. Bao lâu Tử Hân chưa về thì nuốt kh trôi. Chẳng rõ bây giờ cô đang làm gì nữa.
Cứ hình dung cảnh đôi nam nữ vui vẻ ăn uống cùng nhau là m.á.u ghen trong dâng lên cuồn cuộn.
Hạo Nhiên cứ nằm miết suốt m tiếng liền, khi liếc đồng hồ đã hai giờ chiều, trí tưởng tượng phong phú của bắt đầu phát huy tác dụng.
Tử Hân xin ba cho cô ở lại qua đêm, nếu vậy lúc mà bóng tối bủa vây tất cả thì chuyện gì sẽ xảy ra giữa hai họ chứ. Bình thường chẳng , nhưng giây phút sắp chia xa ta thường hay đánh mất lý trí để bu theo cảm xúc.
Nghĩ tới đó, Hạo Nhiên hốt hoảng bật dậy, xồng xộc lao khỏi phòng, thẳng xuống cầu thang chui tọt vào bếp.
Dì Hà đang hâm lại nồi cháo, quay đầu th đột nhiên đứng ngay phía sau liền đ.â.m hoảng, cái nắp trên tay vuột rớt, loảng xoảng xoay m vòng dưới sàn nhà.
- Dì mau gọi Tử Hân ạ, bảo với cô rằng cháu đang bị sốt cao, kh ăn uống gì, cứ gọi tên cô hoài.
Bất chợt nghe bày vẽ cả tràng dài mà dì Hà muốn đứng hình luôn. Bà chẳng biết đứng đây là chủ nhỏ hay chăng nữa, thể bắt một già gần đất xa trời nói dối trắng trợn thế kia chứ.
- Mau dì, nếu kh sẽ trễ mất. – nhảy tưng tưng, hối thúc liên tục.
- Được, được. – Dì Hà vừa đáp vừa run rẩy đút tay vô túi, rút ện thoại ra.
Sau m cuộc gọi kh bắt máy, cái mặt Hạo Nhiên với dì Hà dài thòng lòng tựa hai cái bơm xe đạp. liêu xiêu ngồi phịch xuống ghế, môi cắn chặt đến bật m.á.u tươi.
như vậy, dì Hà vội vàng an ủi và lập cập soạn tin n gởi Tử Hân.
- chủ đừng lo, đã gởi tin n cho cô chủ , cô chủ đọc được sẽ về nh thôi. – Bà rươm rướm nước mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.