Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 85: Dự Tính Dở Dang - 1

Chương trước Chương sau

Tô Mộc Linh thức giấc lúc tiếng chu báo thức reo sang hồi thứ ba. Ngáp dài ngáp ngắn, cô quờ quạng bước khỏi giường lết vô nhà tắm rửa mặt cho tỉnh.

Bản thân cô ngoài đam mê trở thành bác sĩ ra, mua sắm chiếm vị trí thứ hai. Tuy cách m hôm trước đã dạo nát hơn mười shop thời trang cùng Tử Hân nhưng cô vẫn muốn tiếp tục.

Khóa cửa xong, Tô Mộc Linh rời căn hộ, xuống l xe, lái đến trung tâm thương mại lớn nhất tỉnh J, nơi các tín đồ mê shopping như cô thường xuyên lui tới.

Sau một hồi đảo m vòng và lựa được kha khá quần áo lẫn phụ kiện, Tô Mộc Linh hài lòng trở ra.

Nhác th chiếc khăn quàng cổ thêu thùa bắt mắt treo ở gian hàng kế bên, cô mau mắn tấp vào. Đang ngắm nghía bỗng dưng nghe vang lên tiếng đàn chào hỏi.

- Mùa hè mà cô Tô Mộc Linh sắm khăn choàng ?

Ngoái cổ , Tô Mộc Linh há hốc miệng khi trước mặt là cái đầu sọ độc nhất vô nhị Chu Hà đang toét miệng cười. Thật lòng, cô nghĩ đừng nhe răng sẽ đỡ dọa hơn.

- Cảnh sát Chu, cũng shopping à?

- Đâu , đội chúng đang ều tra một vụ án, tới đây thu thập th tin thôi. – dịu giọng trả lời.

- Ơ. tưởng là cảnh sát giao th. Hôm trước…– Cô ngập ngừng.

- Vì chúng đang ở hiện trường gần đó, th tai nạn nên xử lý luôn cho đường th thoáng. Cảnh phục khác nhau mà.

- Ra vậy, kh chú ý lắm. À, cái này mua để dành mùa đ, th ưng ý thì l thôi chứ lúc cần lại chẳng mẫu hợp gu . – Tô Mộc Linh cười cười, tay vân vê trên tấm vải lụa.

Chu Hà gật gù, tiện thể l luôn chiếc khăn sát bên lên, quấn một nùi qu cổ, soi vào gương hỏi cô ngắm xem hợp với chăng.

bộ dạng của gã đàn , Tô Mộc Linh hết nhịn nổi, liền phì cười. Và tự nhiên, cô ngỏ ý để giúp . Được đẹp chủ động đề nghị, mừng cuống quýt, vội vàng tháo khăn xuống, đưa cho cô.

Các ngón tay th mảnh vuốt thẳng chiếc khăn, nhẹ nhàng quàng qua đôi vai đàn , thực hiện kiểu thắt The City Slicker cổ ển đơn giản nhất, tr gọn gàng, kh cầu kỳ và dễ làm.

- Xong đ. – Cô cẩn thận cân chỉnh hai đầu khăn bằng nhau.

Vừa lúc này, chu báo động đột ngột kêu vang. Lập tức, cả tòa nhà bỗng chốc xôn xao. Tô Mộc Linh hoảng quá, chưa kịp quan sát xem cháy từ đâu mà vội vã túm chặt chiếc khăn, kéo cổ Chu Hà theo thoát thân.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Chị bán hàng bất ngờ la oai oái, phần vì chẳng biết cháy hay kh, phần vì hai cô kia chưa trả tiền đã co chân biến mất, hệt như cướp giữa ban ngày.

Nhưng khi th m chiếc túi của các nhãn hàng nổi tiếng đang vứt trước quầy thì chị hiểu là do bọn họ sợ quá nên bỏ chạy thôi.

Chiếc khăn quái ác thít chặt l Chu Hà khiến cảm giác bản thân sắp đầu lìa khỏi cổ. Mặt tím tái, cố gắng đón l vài sợi kh khí để đưa vào phổi cứu mạng mà chẳng được.

Đến lúc bên kỹ thuật tòa nhà phát loa th báo đó là sự cố, kêu gọi mọi bình tĩnh thì Tô Mộc Linh mới tg lại, bàn tay bu khỏi chiếc khăn, thở hổn hển.

Quay lưng Chu Hà, cô suýt c.h.ế.t ngất bởi cái bộ dạng thảm hại, quỳ rạp dưới đất, há miệng l hơi.

- Ôi…cảnh sát Chu, bị vậy? – Cô lắp bắp.

chẳng nói chẳng rằng, xua tay, rút chiếc khăn dúi cho Tô Mộc Linh, làm hiệu bảo cô hãy trả giúp, xong, xiểng niễng bước .

Bị nó siết thiếu ều muốn le lưỡi c nên quyết định thôi chẳng mua nữa.

Tô Mộc Linh ngẩn tò te dõi theo, nỗi hối hận ngập tràn. Cô vốn đâu cố ý, chỉ vì bị ám ảnh bởi trận hỏa hoạn trên chiếc du thuyền năm xưa qua lời kể của Tử Hân thành thử cô luôn sợ hãi mỗi lần nghe chu báo cháy réo lên.

Trở lại gian hàng, Tô Mộc Linh th toán cả hai chiếc khăn tay xách nách mang m giỏ đồ ra xe. Vừa ngồi vào ghế lái, như sực nhớ chuyện quan trọng, cô l ện thoại, nhấn số gọi Tử Hân.

Chu reo liên tục nhưng chẳng ai bắt máy, Tô Mộc Linh sốt ruột cắn chặt môi. Sau m lần chạm mặt, cô biết Chu Hà và Hạo Nhiên mối quan hệ khá thân thiết. Sợ nhỡ đâu lát nữa liên lạc với ấm Lý gia, bô lô ba la chuyện ban nãy thì e bại lộ hết.

Đáng lý bây giờ cô nên ở cùng Tử Hân ngoài biển mới đúng.

- Tử Hân ơi Tử Hân, cứ gần vứt ện thoại vậy chứ? hại mất . – Cô nhăn nhó kêu than.

Cũng chẳng hiểu vì Tô Mộc Linh gọi hồn dữ quá hay kh mà lúc này, bên bờ biển, Tử Hân hắt hơi liên tục, tới mức đỏ mặt đỏ mày.

- Em lạnh hả? – Thiên Thuận lo lắng yêu.

- Chắc ai nhắc tên em .

Cô mỉm cười tinh nghịch, tiếp tục bám tựa tay , cùng nhau in dấu chân dọc dải cát dài trắng mịn và lắng nghe tiếng gió lùa qua rặng dương x.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...